Nội tâm Thạch Hạo không minh, quên hết mọi chuyện bên ngoài chỉ còn lại sự suy nghĩ về Đạo, sự rong chơi bên trong cảnh tượng kỳ diệu vừa sâu xa vừa khó hiểu của bản thân!
Hắn ngồi xếp bằng trong ao nước màu vàng, chuyên tâm thể ngộ, cảm thụ, làm thế nào để chém đi thủy khí, để nó trở thành một phần thân thể mình, điều này liên quan đến đạo quả của hắn.
Ở trên đỉnh đầu hắn, ba đóa hoa đại đạo hết nở rồi lại tàn, hai người tí hon hết mơ hồ rồi lại rõ ràng, nhưng từ đầu đến cuối luồng thủy khí kia đều không bị tiêu diệt, trở thành hoa văn khắc lên trên người sinh linh thứ hai.
Việc đã đến nước này, người tí hon thứ hai trở nên yên ắng không thể cử động, không thể nói, chỉ có thể ngồi xếp bằng ở chỗ kia, bị trói chặt tựa như một đoạn cọc gỗ khô héo.
Thạch Hạo đang suy nghĩ phương pháp phá giải, nếu như giải cứu người tí hon này ra thì sức chiến đấu của bản thân hắn đều sẽ tăng lên trên diện rộng!
Đây là chuyện cực kỳ kinh khủng, sinh linh thứ hai lấy sát phạt làm đầu, vừa nãy một phần uy năng mà nó bày ra đã đủ để chứng minh sự mạnh mẽ của nó.
Ngoài ra, hắn c*̃ng đang nghĩ làm thế nào để nâng đạo hạnh hiện nay của mình lên mức cao nhất.
Hắn vẫn không có tiến vào đại cảnh giới 'Trảm Ngã' này, vẫn đang áp chế, nhưng hiện giờ sức chiến đấu vẫn đang tăng vọt.
Điều này hơi không phù hợp lẽ thường, cảnh giới của bản thân là không thay đổi nhưng đạo hạnh lại đang tăng trưởng, thực lực tăng mạnh, có thể coi là một sự thay đổi rất lớn.
Đây là sự thể hiện của việc đạo cơ được xây dựng vững chắc đến mức tận cùng, chính là vì biến bản thân trở nên vô địch trong cùng cấp!
Từ xưa đến nay, một vài chúa tể có chí tranh bá với thế gian, khí thôn sơn hà, trong quá trình trưởng thành đều áp chế bản thân như vậy, ở mỗi một cảnh giới đều đạt đến cực hạn xưa nay!
Trên thực tế thì Thạch Hạo vẫn đang làm chuyện như vậy, mỗi một cảnh giới đều đi tới mạnh nhất, không nói chưa từng có ai nhưng là không kém ai.
Mà có vài cảnh giới quả thực đã vượt qua rất nhiều tiên hiền cổ đại, chẳng hạn như cảnh giới Động Thiên, duy nhất xưa nay, diễn biến các suy đoán suy diễn của các tiên dân thành sự thật, mười Động Thiên dung luyện thành một!
Mà lần này, Thạch Hạo sớm đã có thể tiến cấp cảnh giới Trảm Ngã, thế nhưng hắn vẫn đang áp chế, là suy tính đến loại sức chiến đấu cực hạn này, muốn làm được mạnh nhất!
Ầm!
Trong nháy mắt, trên đỉnh đầu Thạch Hạo rung lên bần bật, toàn bộ ba đóa hoa đại đạo nổ tung hóa thành tiên khí, hai người tí hon cũng biến mất, theo tiên vụ vọt vào trong cơ thể.
Thạch Hạo bắt lấy thủy khí, muốn phân rã nó ra, giam cầm nó lại sau đó luyện hóa nó.
Đáng tiếc, hắn phải thất vọng rồi, thủy khí kia không thể bắt được, không thể lay động, tựa như một con khủng long thu nhỏ lại, sức mạnh vô cùng lớn, rất nhanh tránh thoát ra ngoài.
Hơn nữa, luồng thủy khí kia còn quấn quanh một hạt ánh sáng. Cẩn thận quan sát, ở trong đó dường như một vùng Tiên vực, có một người tí hon ngồi xếp bằng và bị thủy khí nhốt ở nơi đó.
Thạch Hạo thở dài, luồng thủy khí này quả nhiên khó đối phó, không thể thoát khỏi.
Lần này, hắn vẫn thất bại, mấy lần thử nghiệm cũng đều không thể làm gì đối phương.
Keeng!
Thạch Hạo lấy ra tiên kiếm Đại La rồi thu vào trong cơ thể, triển khai đại thần thông làm cho nó thu nhỏ lại chỉ còn dài một tấc, rồi chém luồng thủy khí kia!