Lại là một sinh linh!
Tinh thần Thạch Hạo hoảng hốt, không có thấy rõ nó làm sao mà hình thành, bởi vì, trong chớp mắt vừa nãy cả người hắn choáng váng, tinh thần ngao du bên ngoài, sau đó mất nhận biết trong phút chốc.
Kết quả, tiếng leng keng liền truyền đến, đóa hoa đại đạo ở giữa kia hoàn toàn nở ra, hào quang cuồn cuộn dường như núi lửa phun trào, nhuộm đỏ rực cả bầu trời.
Thời khắc này, toàn thân Thạch Hạo tràn ngập sức mạnh, tựa như lập tức cảm nhận được áo nghĩa cực điểm của các pháp môn, sức chiến đấu tăng trưởng điên cuồng!
Boong boong boong. . .
Sau khi đóa hoa kia nở ra, mỗi một cánh hoa đều rực rỡ thần thánh, phát ra âm thanh như tiếng kiếm reo, đinh tai nhức óc, cánh hoa yêu diễm và mỹ lệ, kinh người đến cực điểm.
Thế giới dưới lòng đất vì thế trở nên rực rỡ, chúng lan tràn dưới nền đất mênh mông sau đó lại xông lên khỏi mặt đất, khiến cả dãy núi Thần dược này chói mắt lên.
Vạn đóa hoa chiếu sáng cả sơn hà!
Cảnh tượng như thế này vô cùng doạ người, khiến người ta vì đó mà chấn động, các loại cổ thú hung cầm trong dãy núi này đều run lẩy bẩy, nằm rạp trên mặt đất tựa như là đang đối mặt quân vương vậy, linh hồn run rẩy.
Mà bản thân Thạch Hạo c*̃ng kinh hãi, cảm xúc dâng trào, lúc này, cảm giác của hắn rất đặc biệt, phảng phất có sức mạnh vô cùng vô tận đang phóng thích, đang lưu chuyển trong người.
Lấy thân làm hạt giống, thể phách làm cánh cửa, vô số ánh sáng đang giải phóng, đó là đạo hạnh, đó là sức mạnh, hắn cảm giác mình đang trở nên cực kỳ mạnh mẽ!
Thời khắc này, tựa như chỉ cần vung ra một nắm đấm liền có thể đánh xuyên qua thế giới rộng lớn này!
Loại cảm giác mạnh mẽ này đang kéo dài, khiến người ta cảm nhận được sức mạnh đỉnh cao, trong lúc hoảng hốt, hắn cảm giác mình đang nhìn xuống vạn cổ, ngóng nhìn từng vị từng vị tồn tại vô thượng xưa nay.
Thạch Hạo vẫn chưa kích động, c*̃ng không có cuồng nhiệt, mà là vô cùng bình tĩnh, hắn đang quan sát toàn bộ bản thân.
Hắn cảm ứng được một cách rõ ràng, trong cơ thể sức chiến đấu đang dâng trào, đạo hạnh đang tinh tiến. Thế nhưng cuối cùng đều tập trung về phía đóa hoa đại đạo ở giữa trên đỉnh đầu kia, đi vào trong cơ thể của con người tí hon ấy.
Toàn bộ những thứ này đều tập trung hướng về cái người nhỏ mơ hồ kia, bị nó rút lấy hết, giống như đạo quả đang thành hình, hóa thành thân thể màu vàng thật sự!
Thạch Hạo nhíu mày nhưng rồi lại chậm rãi giãn ra, bởi vì trong chớp mắt liền có thể nắm giữ tất cả, tên sinh linh trong đóa hoa Đại đạo ở giữa kia giống như cùng một thể với hắn, cả hai cùng nhau nắm giữ tất cả, không cần lo lắng.
Điều này khác hoàn toàn với sinh linh trên đóa hoa Đại đạo đầu tiên!
Sinh linh đầu tiên, trước sau vẫn rất mông lung, đặc biệt xa xưa, phảng phất sinh sống ở cổ đại, không ở cùng một kỷ nguyên với hẳn, tựa như sinh ra trước khai thiên tích địa vậy.
Thạch Hạo mỗi một lần cố gắng kết nối cũng đều không thể thành công, phảng phất như cách sinh linh kia cả năm tháng vạn cổ, chạm không tới, sờ không được.
Hai người có khoảng cách, vượt qua khỏi dòng sông thời gian, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa mà không thể thật sự đối mặt.
Có điều hắn biết, sau khi tu luyện ra sinh linh kia thì cũng không có hại gì cho bản thân, lần trước độ thiên kiếp, đối mặt trát đao Trảm Tiên, chính là sinh linh kia đã cản lại một đao thay hắn!