Bóng hình này chắc chắn không phải là loài người, tuy rằng có hình người thế nhưng lại quá lùn, cao không quá một thước, vả lại điểm quan trọng nhất là toàn thân hiện ra màu vàng.
Tiên kim Hoàng đạo!
Đó là một sinh vật do tiên kim hóa thành, chỉ có điều là càng mạnh mẽ hơn, không thể ước lượng đạo hạnh cao tới mức nào, thế nhưng chắc chắn đã đứng vững trong lĩnh vực Tiên đạo từ lâu.
Đạo bào cổ xưa, gương mặt màu vàng, râu ria lún phún, vẻ mặt của hắn rất già nua, mặc dù là sinh vật tiên kim thế nhưng da thịt thân thể chẳng hề có khác biệt gì cả, không nhìn kỹ thì không cách nào phân biệt được.
Tâm linh của Thạch Hạo khẽ sợ hãi, thần hồn chấn kinh, thân thể như rạn nứt, dù là chỉ rung động vài lần thế nhưng rất khó có thể chịu đựng nổi uy thế ấy.
Rất rõ ràng, nếu là người khác tiến vào thì sớm đã lạnh run và khụy gối quỳ lạy, cơ bản không cách nào chống cự được.
Lão đạo sĩ này ngồi xếp bằng bên trên chiếc chiến xa tả tơi dài chưa tới một thước, nhìn thì nhỏ thế nhưng lại có uy nghiêm vô tận, tràn ngập hỗn độn, ánh sao lấp lánh tựa như là đang ngồi giữa trung tâm của vũ trụ, khẽ lắc mình tựa như có thể khai thiên tích địa lần nữa!
Chuyện này quá khủng khiếp, sinh vật như này cơ bản không nên tồn tại ở trên thế gian, vượt qua cả lẽ thường!
Thạch Hạo không dám quan sát người này nếu không sẽ xảy ra vấn đề lớn ngay, thân thể sẽ nổ tung hóa thành mưa máu, đây chính là uy thế của sự vô thượng!
Hắn chỉ có thể nhìn về phía lân cận, nơi ấy có những ngôi sao rất nhỏ thế nhưng lại vô cùng chân thực, càng quan sát thì càng khiến người khác kinh ngạc tới run người, trong nhất thời chúng hóa lớn và trở thành tinh hệ đầy mênh mông.
Tiếp đó, Thạch Hạo cảm nhận được một luồng áp lực, từng hành tinh chuyển động phát ra những âm thanh ầm ầm, vũ trụ cổ ấy bị ép tới mức rung chuyển theo.
Sau đó, Thạch Hạo chấn động pha lẫn sự sợ hãi, bởi vì hắn nghe được tiếng hét la giết.
Bên trên từng hành tinh ấy có vô số sinh linh đang gào thét, có vô số đại quân đang xung phong, bên trong không hề thiếu những sinh vật ở cảnh giới Thiên Thần, Hư Đạo, Độn Nhất, Chí Tôn.
Mỗi một hành tinh đều như thế, nhưng rất nhiều ngôi sao như vậy đều đang chuyển động quanh lão đạo nhân này.
Ầm!
Thân thể của Thạch Hạo cứng đờ không cách nào động đẩy được, bởi vì sau khi quan sát những hành tinh ấy thì hắn tình cờ thấy được, lão đạo nhận kia đã hoàn toàn khác xưa.
Lão không còn thấp bé như trước mà khổng lồ hùng vĩ tới quá mức, dùng cụm từ đỉnh thiên lập địa cũng không thể nào miêu tả hình dung ra được, lão đang ngồi xếp bằng ngay trung tâm của toàn bộ vũ trụ cổ ấy.
Cơ thể của người này khủng khiếp vô cùng, không cách nào nhìn thấy được phần cuối, bởi vì bất luận là bộ phận nào cũng to lớn tới vô biên, còn bao la hơn cả tinh không.
Thạch Hạo ngạc nhiên, chuyện này không cách nào tưởng tượng được, cơ thể hùng vĩ ấy rất mơ hồ, đang ngồi xếp bằng trong vũ trụ cổ, đè ép cả vùng trời xung quanh, khiến người khác kinh hãi vô cùng.
Bất kỳ sinh linh nào nhìn thấy hắn thì cũng muốn quỳ bái dập đầu!
Không biết qua bao lâu thì con mắt của Thạch Hạo chợt đau nhức, thần hồn như tan biến thì hắn mới gian nan chuyển dời được ánh mắt, và những cảnh tượng mênh mông ấy cũng biến mất theo.