Thứ dưới lòng đất này có sức hấp dẫn trí mạng với Thạch Hạo, chỉ ngay cả thủy khí cũng đã có thể tẩm bổ lớn mạnh bản thân, thật sự không thể nào tưởng tượng được.
Hắn hít sâu một hơi rồi hấp thu lấy kim dịch Tiên trấp, muốn bản thân đạt tới trạng thái tốt nhất thế nhưng lại phát hiện hơn phân nửa tinh túy đều bị luồng thủy khí trong cơ thể cướp đi.
Nhưng dù sao thì hắn cũng rất hài lòng, bởi vì hắn ngồi xếp bằng nơi đây rất lâu rồi, nên thương thế của thần hồn cũng như thân thể đều đã hồi phục như cũ, không có vấn đề to lớn gì nữa.
Nửa canh giờ sau, Thạch Hạo ngồi xếp bằng bên trong ao nước màu vàng và lần nữa dò ra một luồng thần thức, lần này hắn muốn thâm nhập xuống dưới xem thử có thứ gì.
Khe hở rất nhỏ bên dưới đáy ao thế nhưng sẽ không trở thành chút ngăn cản nào đối với thần niệm, thần thức lan tràn tiến vào trong lòng đất tựa như chân thân của Thạch Hạo đang quan sát vậy.
Đá Hoàng Đạo quá nhiều, trong lòng đất này đâu đâu cũng là vách đá, một đường tiến xuống lần mò theo phương hướng mà chất lỏng màu vàng chảy xuôi thì hắn cũng đã tới được một khu vực bí mật.
Lòng đất rất tối tăm, nham thạch đá lớn đều là một thể thống nhất liên kết với nhau tựa như là những thạch nhủ, vô cùng kỳ quặc, tạo hình kỳ lạ.
Nơi đây cũng không phải rất rộng, đặc biệt nơi khe hở chảy xuống chất lỏng màu vàng kia thì lại càng chật hẹp hơn, sương mù hoàng kim mờ mịt ngập tràn, thần thánh và siêu nhiên.
Thạch Hạo cảm thấy trái tim đập càng rộn ràng hơn tựa như sốt sắng, bởi vì hắn cảm nhận được khí tức Tiên gia, lần nữa tiếp cận nơi óng ánh kia.
Lần này, mi tâm hắn đau nhức hơn trước kia nhiều, tựa như bị tiên hỏa thiêu đốt, vô cùng đau đớn.
Thế nhưng, Thạch Hạo cố gắng nhịn lại và cứ thế tiến tới, thần thức như nước chậm rãi và chắc chắn tiến xuôi về trước, hắn gần như sắp chạm vào kim quang lóa mắt kia.
Vù!
Chân thân của Thạch Hạo rung động, cặp mắt tối sầm lại thiếu chút nữa thì hôn mê, thần thức cực kỳ đau đớn tựa như vừa bị chém một đao, có một loại sức mạnh khó tả nào đó ăn mòn muốn tiêu diệt nguyên thần của hắn.
Hắn hô hấp dồn dập, không thể không rút tia thần niệm này về, bởi vì nếu gắng gượng xông xuống nữa thì chính bản thân mình sẽ phải đánh đổi cái giá cực lớn, thậm chí nguyên thần sẽ bị chém nát!
Dù hắn rất hiếu kỳ, muốn biết bên dưới có thứ gì thế nhưng cũng không thể nào làm liên lụy tới tính mạng của mình được, dù cho có bảo tàng Tiên gia đi nữa thì cũng không thể nào dùng mạng để đổi được.
Yên lặng trong chốc lát rồi Thạch Hạo lấy ra chiếc vảy ngược Chân long, tiếp đó hắn dùng thần thức điều khiển, xem nó như là một tấm thuẫn rồi thử nghiệm lại lần nữa, nếu như vẫn thất bại thì cũng đành từ bỏ.
Hắn cảm thấy hi vọng này không lớn, bởi vì chiếc vảy này là vật chết nên không thể nào bảo vệ toàn vị trí được, mà chùm sáng kia lại chiếu khắp lòng đất, nếu như tiến lại gần thì xem như là nó ở khắp mọi nơi.
"Keeng!"
Quả nhiên, vảy ngược Chân long run bần bật còn Thạch Hạo thì như bị sét đánh khiến thần thức bị thương, hay nói là đã thất bại, chân thân của hắn chợt có một vệt máu nơi mi tâm chảy xuống.
Nhưng mà, trong chớp mắt vảy nghịch Chân long bị đánh văng ra thì hắn đã xuyên thấu qua được màn ánh sáng mờ ảo kia, và nhìn thấy được cảnh tượng mơ hồ bên trong.