Vách đá Hoàng Đạo lởm chởm, phía trước là một chiếc ao nhỏ rất thần bí tựa như mặt trời tan chảy trở thành chất lỏng vàng óng, an lành và ấm áp.
Đây là gì? Ẩn chứa sinh cơ vô tận!
Đầu tiên, Thạch Hạo vọt nhanh tới gần rồi quan sát thật cẩn thận và rốt cuộc cũng nhận ra được, đây chính là nơi tiên kim Hoàng đạo thai nghén ra sinh vật, nếu như đoán không lầm thì đây chính là nơi trâu vàng được sinh ra.
Chất lỏng này có linh tính quá đậm, vả lại còn tỏa ra khí tức Tiên đạo, đứng ở nơi này tựa như muốn bay bổng thành tiên, khiến thần hồn của Thạch Hạo đều rung động theo.
"Vùng đất khởi nguồn!" Thạch Hạo kích động, hô hấp trở nên gấp gáp, nếu là như vậy thì sau khi vùng tạo hóa này dựng dục ra sinh vật thì sẽ khô cạn, vậy hiện tại làm sao còn tản ra năng lượng sinh mệnh?
Nên biết, đây là nơi thai nghén ra sinh linh tiên kim, nó ẩn chứa sinh cơ không tài nào tưởng tượng ra được, nếu không thì làm sao có thể khiến một cục kim loại cứng rắn trở thành sinh vật chứ!
Một vài cổ nhân từng nói, giá trị của nơi như thế này còn cao hơn cả bản thân tiên kim nữa!
Cho nên, Thạch Hạo dâng trào cảm xúc, cảm thấy rằng mình đã gặp được vật báu của trời, chiếc ao nhỏ này tuyệt có thể so sánh với bảo tàng Tiên gia, quá thần bí, có giá trị vô cùng vô tận với hắn!
Thạch Hạo cảm ứng thật cẩn thận, dụng tâm tra xét, hắn cảm thấy ngờ vực, nơi đây tuyệt không đơn giản như vậy.
Bởi vì, sau khi hắn quan sát cẩn thận thì phát hiện bên trong chiếc ao được hình thành từ Hoàng Đạo thạch này có một ít hoa văn thần bí, không hề giống như tự nhiên hình thành, nghi rằng là thủ đoạn của Tiên gia.
"Nơi đây có thể đã sinh ra đời một con trâu vàng, không phải là kết quả của cuộc tiến hóa tự nhiên mà là dựa theo bí văn đạo gia được nhân vật Tiên gia cổ đại khắc xuống ư?" Thạch Hạo nghi hoặc.
Có thể, hang động dưới lòng đất này từng có Chân Tiên cư trú, từng lưu lại một vài thứ và khiến nó trở thành vùng đất tạo hóa.
Trong tiếng kèn kẹt thì Thạch Hạo nhanh chóng thu nhỏ lại thân thể, bởi vì làm như vậy mới có thể đi vào trong chiếc ao này.
Là do chiếc ao này quá nhỏ, kích thước tầm một thước vuông nên trâu vàng nằm gọn ở bên trong, nếu như chân thân của hắn cứ thế đi vào thì chắc chắn là quá nhỏ hẹp.
Phù phù!
Thân hình của Thạch Hạo nhỏ đi rồi tiến vào trong ao nước, lập tức hắn cảm nhận được bản nguyên sinh mệnh vô cùng dồi dào, còn có cả một luồng khí tức đại đạo ngập tràn nơi đây.
"Hoa văn này là do cổ nhân khắc xuống hay là tự nhiên mà thành?" Thạch Hạo lẩm bẩm s* s**ng thứ này vài lần, không thể nào xác định được.
Nhưng, hiện tại cũng không phải là thời điểm suy nghĩ nhiều, bất ngờ nhìn thấy được vùng đất tạo hóa như vầy và không nắm chặt cơ hội để chữa thương thì thật sự quá xin lỗi động thiên này rồi.
Thạch Hạo không còn xuất thần nữa mà ngồi xếp bằng ở chính giữa, cảm giác này quá thư thái, thương thế không còn chuyển biến theo chiều hướng xấu nữa.
Bản nguyên của đại đạo bị thương và đang không ngừng chém thân thể hắn, gây hại cho thần hồn hắn, tuy rằng không quá kịch liệt thế nhưng đều đang chuyển biến về hướng xấu hơn, thế nhưng hiện tại đã được chặn lại.
Không thể không nói, chất lỏng màu vàng này không những có thể trị liệu thương thế đại đạo mà nó còn ẩn chứa tinh hoa quá nồng đậm, có thể giúp cho thân thể cũng như thần hồn lớn mạnh, trung hòa đi thương tổn của bản nguyên.