Thạch Hạo tập tễnh trên con đường núi gồ ghề, hắn bị thương quá nặng, là bị thương về bản nguyên đại đạo, đã lưu lại "vết mờ" từ thân thể cho tới thần hồn.
Việc này hết sức kinh người, đừng nói là hắn mà ngay cả đại tu sĩ Độn Nhất cảnh dính phải loại tổn thương này thì cũng phải biến sắc mặt, sẽ nhanh chóng trốn thật xa để dưỡng thương.
Bởi vì, vết thương đại đạo là loại thương thế nghiêm trọng nhất, đây là thương tích vô hình rất khó trị liệu, chín phần mười sẽ chết đi!
Chiến đấu bình thường thì tu sĩ ai mà không cháy máu, dù cho đứt lìa một tay hay là chém bay một chân thì cũng không quá ngạc nhiên gì, sợ còn thê thảm hơn nữa chắc hẳn phải có.
Thế nhưng, chỉ cần tu dưỡng đôi ngày thì hoàn toàn có thể khôi phục lại như cũ.
Tu vi đạt tới Thiên Thần cảnh thì có thể mọc tay mọc chân lại, chỉ cần có thời gian, cần tiêu hao nguyên khí hay tinh huyết mà thôi.
Nhưng một khi bị thương tới bản nguyên vậy thì rất khó, có thể sẽ mang theo cả cuộc đời mình, hơn nữa nếu như hơi quá nghiêm trọng thì nhất định sẽ bỏ mạng, khó có thể tồn tại được.
Bởi vì, bản nguyên hư tổn thì sẽ không ngừng tiêu hao mệnh nguyên của tu sĩ, tới cuối cùng máu thịt sẽ khô héo, linh hồn cạn kiệt và rồi thân tử đạo tiêu.
Cái gọi là một thân đạo hạnh kia sẽ tan biến, là bắt đầu từ bản nguyên.
"Khục!"
Thạch Hạo phun ra một ngụm máu tươi rơi đầy mặt đất, dọc theo đường này có rất nhiều máu tươi do hắn lưu lại.
Cơ thể của hắn vốn đã hồi phục lại như cũ rồi, chỉ là vừa nãy đã vận dụng mạnh tới bản nguyên, thể hiện ra đạo hạnh cao thâm cho nên thể phách lại lần nữa bị hao tổn.
Bị thương bản nguyên thì thân thể lẫn hồn phách đều bị lây theo, đây là chuyện không thể nào tránh khỏi được!
"Cũng không phải là lần đầu tiên, ta sẽ chịu đựng được, hơn nữa tu vi khả năng sẽ nâng cao thêm một bước!"
Thạch Hạo lau đi vệt máu nơi khóe miệng, thân dựa sát nơi vách núi đầy lạnh lẽo, vết thương bản nguyên đã bắt đầu bộc phát nên ngay cả đứng cũng vô cùng khó khăn, cả người vô lực, sắc mặt trắng như tuyết.
Thương thế này vượt quá dự liệu của Thạch Hạo, bộc phát quá dữ dội, quấy phá thiên kiếp, đây vốn là "nhân quả" đối ứng với nhau, loại sức mạnh này là thứ cấm kỵ, có rất nhiều truyền thuyết liên quan tới "nó"!
Nghe đâu, Lôi Đế vốn công tham tạo hóa, cũng bởi vì từ từ hiểu rõ thiên kiếp, muốn thay trời hành đạo, có thể chinh phạt vạn vật, cho nên mới bỏ mạng!
Bởi vì, thiên kiếp dính tới quá nhiều chuyện, không phải chỉ cần nắm giữ áo nghĩa cao nhất của Lôi đạo là có thể điều động được, mà còn cần phải có lĩnh vực thần bí nào đó nữa.
Cái chết của Lôi Đế, trên danh nghĩa là do dị vực lo sợ hắn sẽ trưởng thành tới mức không cách nào tưởng tượng được, cho nên mới ứng phó toàn lực, cao thủ đồng loạt xuất hiện tiêu diệt hắn.
Thực ra, dựa theo một vài manh mối bí ẩn cổ xưa thì hẳn còn liên quan tới cửa ải "nhân quả" của bản thân "thiên kiếp" nữa, hơn nữa rất có thể đây mới chính là nguyên nhân chính!
"Có một loại sức mạnh khó tả nào đó gia trì thân thể khiến đạo hạnh của ta hao tổn, không ngờ lại bộc phát hung mãnh như vầy, làm cho tổn thương đạo nguyên càng nặng hơn!" Thạch Hạo lẩm bẩm.
Hắn vận dụng pháp môn Liễu Thần để chữa thương, đồng thời mở ra Luân Hải của bản thân, là pháp môn tu luyện hoàn toàn khác với đời này, hiện tại cũng đã đưa tới tác dụng cực lớn.