Thạch Hạo đi vào bên trong, khắp nơi quạnh hiu, ngoại trừ sinh cơ cùng với hương thơm nồng nặc ở nơi xa ra thì xung quanh không hề có cây cỏ gì cả, chung quanh héo úa và vắng lặng.
Rắc!
Hắn giẫm lên một đoạn xương, là một khúc thần cốt, tuy rằng tỏa ra đôi chút ánh sáng lộng lẫy thế nhưng sớm đã mục nát từ lâu, không cách nào chịu nổi sự va chạm này, chỉ cần thể trọng bình thường giẫm lên trên cũng đủ đạp nát nó rồi.
Thạch Hạo rất cẩn thận vì biết rõ nơi này hung hiểm ra làm sao.
Phía sau, con chim kia vẫn đang ngấp nghé ở bên ngoài vùng đất chết ấy, nó không ngừng đi tới đi lui, thân thể dài chừng một trượng tỏa ra ánh sáng ma quái, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm Thạch Hạo.
Con ma cầm vừa mong đợi và cũng vừa sợ hãi, tâm tình phức tạp, tựa hồ muốn Thạch Hạo chạm vào thứ gì đó.
Thạch Hạo quay đầu trừng nó một cái rồi dứt khoát tiến vào trong, nếu không còn lựa chọn nào nữa thì cứ tiến bước mà đi thôi!
Thần dược chất đống, quả thật rất hấp dẫn người nhìn, Thạch Hạo đi về mục tiêu ấy!
Gần đó, địa thế bằng phẳng tựa như là một đồng bằng nhỏ, không có ngọn cỏ, mặt đất khô ráp đỏ sậm như từng bị dòng máu đỏ nhuộm qua.
Mà nơi xa nhất, dãy núi ngang dọc, xanh tươi um tùm, những cây thần dược kia không ngừng tung tăng tựa như là những đứa nhỏ bướng bỉnh qua lại bên dưới dãy núi.
"Cây non kim tham, phi phượng thảo, bàn long hoa..."
Thạch Hạo chảy hết cả nước miếng, dù cho cách rất xa thế nhưng sau khi mở ra thiên nhãn thì cũng đã không còn chút bí mật nào cả, những thần dược kia đều là hàng thật giá thật, tuyệt đối không phải là những linh thảo gom góp cho đủ số lượng.
Hoàn toàn giống y chang với những gì được miêu tả trong sách cổ, đều là những thần dược trong truyền thuyết, giá trị kinh người...
"Một cây, hai cây, ba cây..."
Thạch Hạo tính toán sơ lượt thì đếm được tận chín cây, bọn chúng không ngừng chạy nhảy trên mặt đất lẫn trong lòng đất, rất khó để xác định có bao nhiêu cây.
Nhưng phát hiện như vậy cũng là quá kinh người rồi, ở nơi nào mà có thể một lúc thấy được chín cây thần dược chứ, dù cho một cây cũng rất khó tìm rồi!
Bởi vì, một cây thần dược thì sẽ tiêu hao sạch tinh hoa của một vùng thánh thổ, không cách nào một chỗ mà trồng được hai cây, thế nhưng nơi đây lại đánh vỡ toàn bộ lẽ thường.
"Cũng chỉ là một khu vực nơi đây thôi, vậy trong toàn bộ thần mạch Thần dược hùng vĩ này, đừng nói là có cả chục tới cả trăm cây thần dược đấy chứ?" Thạch Hạo hoài nghi, nếu không thì làm sao dãy núi này lại có tên như vậy.
Hắn bắt đầu im lặng tiến tới, bởi vì đám thần dược này sớm đã thành tinh nên đều có ý thức của riêng mình, vô cùng cảnh giác, chỉ cần gặp phải nguy hiểm thì sẽ bỏ chạy ngay.
Rốt cuộc cũng đã tới gần, rất nhanh sẽ rời đi khu vực trống không này và tới gần dãy núi xanh um tùm kia, những cây thần dược kia vẫn không hề phát hiện ra và vẫn đang đùa giỡn với nhau.
Thạch Hạo tựa như hoa mắt thậm chí không nỡ xuống tay, bởi vì những thần dược này tựa như là những đứa bé đang cười hì hì phía trước, vô cùng hoạt bát lanh lợi.
Một cây nhân sâm già vàng óng rất mập mạp và cũng rất già nua, chòm râu trên mặt, đầu đầy lá cây, đây là một gốc nhân sâm vàng không biết đã sống bao nhiêu năm tháng, đã trở thành thần dược từ lâu và đang chạy vèo vèo nơi ấy.