Thạch Hạo nhanh chóng chạy về phía trước, cây cỏ um tùm, cổ thụ che trời, thi thoảng sẽ có tiếng rít của mãnh thú, có tiếng vỗ cánh của hung cầm bỏ lại những vùng bóng tối to lớn bên trong vùng núi này.
"Hắn là ai?!" Thạch Hạo nhìn chằm chằm vào nơi xa, khóe mắt lộ ra tinh quang, người kia rất mơ hồ không thể nào nhìn rõ ràng được, đã dùng đại pháp lực che giấu đi hình dáng của mình.
Nhưng có thể khẳng định được, đây không phải là một người trẻ tuổi, nếu không tuyệt đối sẽ không có tu vi cỡ này, đang là Độn Nhất cảnh, là một đại tu sĩ siêu cấp.
Hai mắt của Thạch Hạo trở nên sâu thẳm như tinh không, trong lòng dâng lên cơn giận dữ, là người trong Đế quan nhưng lại đi phục kích hắn, nếu không phải tốc độ của hắn đủ nhanh vả lại còn biết phía trước có cổ thụ Thiết Huyết này thì chắc chắn đã bị đánh trúng rồi.
Đại tu sĩ Độn Nhất cảnh, công tham tạo hóa, đáng sợ tới cỡ nào chứ, nếu như hắn bị chụp trúng và không có gì ngoài ý muốn thì chắc chắn sẽ nổ tung, rất khó có thể sống sót!
"Sinh linh của bộ tộc nào đây?" Thạch Hạo lẩm bẩm.
Đối phương tới từ Đế quan, là thuộc về trận doanh của cửu Thiên thập Địa, gà nhà đi đá gà nhà nhằm thẳng vào hắn, Thạch Hạo nắm chặt nắm đấm, trên mặt lộ ra vẻ lạnh lẽo, việc này không thể nào chấp nhận được.
"Ông là ai, vì sao lại muốn giết ta?" Thạch Hạo đứng trong dãy núi rồi truyền âm.
"Tiểu huynh đệ, ngươi suy nghĩ nhiều quá rồi đó, ta chỉ sợ ngươi gặp nguy hiểm, lo lắng ngươi đi nhầm tiến vào trong dãy núi Thần dược rồi nguy hiểm tới tính mạng mà thôi, đây là một khu tuyệt địa nên muốn cứu ngươi một mạng." Âm thanh khàn khàn truyền tới, không cách nào phân biệt được lời nói này.
Người ấy đứng ở phía chân trời chứ không hề có tiến lại gần, càng ngày càng mơ hồ tựa như sợ cây cổ thụ Thiết Huyết kia gây khó dễ bất chợt.
Ánh mắt của Thạch Hạo càng lạnh hơn, trong lòng dâng lên cơn lửa giận, người này rõ ràng là động thủ muốn đẩy hắn vào chỗ chết, thế nhưng giờ lại còn nói giọng như vầy.
"Tu vi như ông, nếu như muốn giết ta thì cứ nói thẳng ra là được chứ cần gì phải giấu giếm làm gì, thú vị lắm à? Từ đây có thể thấy được, ông là người dối trá, là tính cách bẩm sinh à." Thạch Hạo lạnh lùng nói.
Hiện tại hắn không đấu lại người trước mặt này và hơn phân nửa sẽ bị vây nhốt ở trong dãy núi Thần dược, cho nên cũng chỉ có thể chế nhạo một thoáng như vậy mà thôi. Thạch Hạo thầm thở dài trong lòng, tu vi vẫn còn chưa đủ cao thâm, nếu không cứ giết thẳng ra ngoài rồi bắt giữ lấy người này.
"Được rồi, tiểu huynh đệ nếu đã hiểu lầm ta, cho rằng ta muốn giết ngươi, ừ thì cứ hiểu như vậy đi." Người ở phía chân trời hờ hững không thèm để ý chút nào.
Tiếp đó, hắn lạnh lùng mở miệng, nói: "À, ta nhắc nhở ngươi một chút, dãy núi Thần dược cũng không phải là nơi tốt lành gì đâu, đã có biết bao nhiêu người tiến vào hái thuốc rồi thế nhưng tám phần đều đã bỏ mạng, cũng không thể đi ra được nữa."
"Không quản ông quan tâm đâu, nếu như ông muốn giết ta thì cứ việc đi vào, tiền đề là ông phải đánh lại vài cây cổ thụ Thiết Huyết đó nhé, nếu không sớm trốn đi thì hơn!" Thạch Hạo nói.
"Ha ha, hay, ngươi đã không thích vậy thì ta rời đi vậy, tới lúc cần thiết thì tìm vài người tới cứu ngươi." Người bí ẩn vừa dứt lời thì quyết đoán bước ra một bước, một đại lộ kim quang hướng về nơi xa không biết bao nhiêu vạn dặm, cứ thế tiến thẳng vào nơi sâu trong sa mạc vô ngần và rồi biến mất chẳng thấy đâu.