Đây là một sinh linh hình người thế nhưng chắc chắn không phải là nhân loại, trên mặt mang theo màu xanh, xung quanh cơ thể ngập tràn huyết quang hình thành nên một vòng thần bao phủ hắn bên trong.
"Thanh Đằng vương, hắn cũng tới rồi!" Sinh linh của dị vực khá là giật mình, không ngờ mấy vị Vương giả lại cùng nhau tiến đến, quả nhiên là hưng sư động chúng mà.
Thanh Đằng vương, xếp hạng năm trong thế hệ trẻ tuổi của dị vực, hắn chỉ đứng sau Võ Thiên vương, là một cao thủ có thực lực hết sức mạnh mẽ, ngạo thị cả một đời người.
Bọn họ rõ ràng, những Vương của người trẻ tuổi này tới đây là để vây quét Hoang, muốn kích diệt hắn thế nhưng đáng tiếc hôm nay không có gặp được Hoang.
"Quá đáng tiếc vì Hoang không tới, nếu không hắn sẽ chết mà không hề có chỗ chôn, nhiều Vương giả tới như vậy, nếu như hắn xuất hiện thì chắc chắn không bao giờ chạy thoát!" Sinh linh dị vực gần đó cảm thấy tiếc nuối.
"Haizz, giải quyết một tên tiểu tốt vô danh này, thật đúng là dùng dao mổ trâu để giết gà mà, một tên chưa từng nghe qua tên tuổi lại dẫn tới tận mấy vị Vương giả." Có người lắc đầu.
"Đúng vậy, thép tốt hẳn phải dùng cho lưỡi dao bén, đối phó người này thì chỉ cần dùng một con dao cắt móng chân cũng đủ để g**t ch*t rồi chứ nhỉ?" Có người lớn tiếng chế nhạo.
Đương nhiên đây là đang cố ý, bởi vì bọn họ cảm thấy dị vực một lần tới bốn đại vương giả, như vậy cũng đủ để g**t ch*t Thạch Hạo rồi, cho nên toàn bộ sinh linh đều thả lỏng.
Thạch Hạo thì đang cười tươi đầy hài lòng, không hề lung lay trước lời nói của mọi người mà hắn chỉ nhìn chằm chằm bốn tên vương giả kia, nếu như một hơi g**t ch*t toàn bộ thì sinh linh của dị vực có phát điên không đây?
Hắn cảm thấy, đây là cơ hội ngàn năm có một, không phải dị vực luôn lấy võ dũng để tự xưng hay sao, nếu hắn một hơi g**t ch*t mười đại cao thủ của bọn họ thì sẽ trở thành sự đả kích đáng sợ nhất.
Ầm!
Võ Thiên vương sớm đã ra tay, một chưởng quyết đấu với Thạch Hạo.
Thạch Hạo híp mắt lại, không hề có ý đánh rắn động cỏ, ý định của hắn là thu lại đôi chút khí thế đồng thời quan sát ba tên cường giả xung quanh, bất cứ lúc nào cũng sẽ chém giết!
Vì vậy, lần đối chưởng này cũng rất là bình thường, không hề có chút quá đà nào, cuối cùng hắn né tranh chưởng lực hung mãnh của Võ Thiên vương, chỉ là va chạm với chưởng phong của hắn mà thôi.
"Ta còn tưởng rằng sẽ lợi hại như thế nào, thì ra cũng chỉ có thể tránh phong mang của Võ Thiên vương, chỉ tới thế là cùng, sớm đã biết rằng sinh linh của thế giới kia rất yếu kém, quả nhiên là như vậy, không hề dám chạm trán!"
"Tất nhiên là hắn không dám va chạm trực diện rồi, cũng không nghĩ một chút người xuất thủ là ai à, là Võ Phong, đệ tử ký danh của Bất Hủ Khải Dân, được mệnh danh là Thiên vương, ai có thể cùng so tài?" Có người khinh thường nói.
Sinh linh của dị vực đứng xung quanh rất là ngạo mạn, xoi mói bình phẩm đồng thời lộ vẻ đầy khinh bỉ và cười khẩy đối với sinh linh tới từ Đế quan cách đó không xa.
"Trước đây ta còn tưởng rằng khả năng sẽ xuất hiện một con ngựa ô, quá nửa là một nhân vật, nhưng giờ nhìn lại thì cũng chỉ là một con lừa, ngu xuẩn tự tìm lấy cái chết." Có người chế nhạo, dẫn tới tiếng cười to của một đám sinh linh dị vực.
Mà bên khác, từng sinh linh tới từ Đế quan đều tái xanh mặt mày, thế nhưng lại sinh ra một luồng vô lực, nếu đơn đả độc đấu với vương giả của đối phương thì quả thật không ai có thể tranh hùng cả.
Dù sao đó cũng là mười đại cao thủ, mỗi một người xuất hiện thì đều có thể tự mình chém giết quần hùng, có thể ngạo thị thiên hạ trong cùng thế hệ.
"Giết hắn!"
"Xin Võ Thiên vương xuất thủ g**t ch*t hắn!"