Sư vương Bích Nhãn Kim Lân chết trận, khu vực này liền đại loạn, một thiên kiêu trẻ tuổi của dị vực cứ thế bỏ mạng, đúng là ngoài ý muốn nên đã dẫn tới sóng lớn mênh mông.
Sinh linh của thế giới một bờ khác khiếp sợ, thật sự không tài nào tin được.
Bởi vì, Sư vương chết trong tay một người trẻ tuổi chẳng chút tên tuổi nào, cơ bản chưa từng nghe qua, chết một cách uất ức!
Một đám người gào thét đánh về phương hướng này, có không ít nhân vật đời trước, thậm chí còn có cả tồn tại đỉnh cao Trảm Ngã cảnh cũng giết tới đây.
Ngoài ra, không lâu sau đó thì trên bầu trời truyền tới tiếng hét đầy giận dữ, có đại kỵ sĩ Độn Nhất cảnh biết được nên hỏa tốc đánh tới.
Đây tựa như chọc vào tổ ông vò vẽ, một đám sinh linh đều giận dữ!
Nhưng, bên phía Đế quan thì cũng đã có đại kỵ sĩ giết tới hòng ngăn cản cường giả đáng sợ kia.
Chủng tộc hiếu chiến lại bị g**t ch*t trên chiến trường, hơn nữa lại là Vương, được mệnh danh mười đại cao thủ mạnh nhất trong sinh linh cùng thế hệ, chuyện này quả là một sỉ nhục đối với bọn họ.
"Tìm cho ra, ta sẽ g**t ch*t hắn!" Có người hét lớn.
Cũng không chỉ có một người trong mười đại cao thủ ở đây, vốn tới đây là để vây quét Hoang thế nhưng hiện tại lại bị một tên vô danh tiểu tốt, một tên nhân tộc chưa từng nghe tới giết ngược lại một vị Vương của bọn họ.
"Không thể nhẫn nhịn được nữa, lẽ nào cả đời này của chúng ta quá yếu ư, liên tiếp gặp bất lợi, ngay cả một trong mười đại cao thủ cũng đã chết trận!" Có sinh linh thét gào.
Xung phong trong thiên quân vạn mã, trong sa mạc vô ngần này lít nhít sinh linh, từ xa nhìn lại thì tựa như là sóng biển đang va chạm với nhau, cũng không phải là những bọt nước tung tóe mà đó lại là máu tươi!
Trong thiên địa đang diễn ra cuộc đại chiến tàn khốc nhất.
Không chỉ ở khu vực này, nơi xa xôi của sa mạc vô ngần cũng như thế, tiếng kêu giết rầm trời, vẻ thiết huyết vô cùng, từng hình ảnh vô tình được trình diễn.
Vì vậy, để tìm được Thạch Hạo thật sự rất khó khăn, bởi vì có quá nhiều sinh linh.
Chủ yếu nhất chính là, không một ai nhớ rõ hắn, mà trên đường đi hắn không ngừng biến hóa dung mạo, trở thành một người hoàn toàn mới.
Thạch Hạo trải qua và gặp qua rất nhiều dạng địch thủ, thế nhưng từ khi tới quan ngoại này thì hắn chấn động sâu sắc, cảm thấy những cuộc chiến đấu trước kia không tài nào so sánh được với hiện tại.
Dù cho cũng không phải lần đầu tiên tiến tới nơi này thế nhưng vẫn dâng trào cảm xúc từ tận linh hồn, rung động vô cùng sâu sắc.
Sinh linh quá nhiều, vô bờ vô bến, đâu đâu cũng có những cuộc chinh chiến, đâu đâu cũng có tiếng la giết, bình thường là cường giả một phương đầy mạnh mẽ thế nhưng ở đây lại tựa như là người rơm vậy, bất cứ lúc nào cũng sẽ bị người tới ngắt lấy tính mạng.
Thiên Thần, trở thành binh lính bình thường!
Trong chiến trường này, bọn họ thuộc về tầng thấp nhất, tuy rằng nhân số đông đảo thế nhưng chết hơn nửa cũng là từ bọn họ.
Hư Đạo cảnh, có thể xưng hùng một pương, không ít đều xem như là Giáo chủ thế nhưng ở nơi này vẫn không cách nào ngăn cản được tử vong, từng bộ thi thể ngã xuống, máu nóng tuôn rơi, thi thể dọc ngang.
Dù cho lúc bình thường Thạch Hạo có quyết đấu với nhiều kẻ địch hơn chăng nữa thì cũng không tài nào so sánh với nơi này, chỉ trong nháy mắt thì sẽ có rất nhiều nhân vật thành danh bỏ mạng, hài cốt chất cao như núi.