*Là lần thứ hai đi ra khỏi quan ải, chứ không phải bế quan - xuất quan.
Trảm tiên? Vật này cứ thế lao tới và đập mạnh về phía tiên huyết!
Hơn nữa, với vẻ hung tàn vô cùng, nó hóa thành một vệt ánh kiếm bổ xuống, tựa như muốn kích diệt giọt máu này.
Nhưng, giọt máu nhỏ này lại rất đặc biệt, nó còn "sức sống", có lực sinh mệnh nào đó, tuy rằng bị đánh trúng thế nhưng cũng không hề bị đánh tung tóe.
Ngược lại, xương ngón tay của Thạch Hạo trở nên đau nhức rồi đứt rời, việc này làm cho tất cả mọi người đều biến sắc, vệt thần mang này quá bá đạo.
Hơn nữa, ngón tay của hắn như muốn nổ tung, không chỉ đơn giản là gãy lìa mà là hóa thành một bịt.
Cũng may là, vào lúc này một tia ánh sáng tiên huyết tiến vào xương ngón tay và chữa trị thương thế, đồng thời đoạn ngón tay bị thương kia nhanh chóng lành lặn.
Tốc độ cực kỳ nhanh, ánh sáng đỏ sẫm lấp lánh, khí lành lan tỏa, ngón tay của Thạch Hạo ngay tức khắc hoàn hảo như ban đầu, không chỉ có xương ngón tay hoàn hảo mà ngay cả huyết nhục cũng đã tái sinh.
"Vệt thần mang này quá đáng sợ, sao dung hợp được đây?" Thái Âm ngọc thỏ che miệng.
Tuyệt đối không thuộc về phàm tục, thứ này đáng sợ quá mức, bởi vì nó là một tia tinh túy được tràn ra từ trát đao Trảm tiên, nếu như có được toàn bộ thì sợ rằng ngay cả Chân Tiên cũng có thể chém.
Đối với Thạch Hạo, chỉ một vệt thần mang như vầy mà đã khó đối phó như vậy rồi, vật này dù là chí tôn cũng thèm khát.
"Tiên huyết cũng kinh người không kém, nếu không phải đã luyện hóa đi sát khí năm xưa, chém hết mọi vật chất có hại đối với chúng ta thì sẽ càng không cách nào tưởng tượng được." Đại trưởng lão nói.
Đây là sự thật, nếu như là tiên huyết chảy trực tiếp từ trong cơ thể của Chân Tiên ra và không trải qua việc xử lý nào, như vậy chỉ cần một giọt thôi cũng đủ để mai táng toàn bộ đám Thạch Hạo rồi, sẽ không có bất ngờ nào cả.
Hiện giờ hắn có thể luyện hóa dung hợp giọt máu này, hoàn toàn là bởi vì nó chỉ còn dư lại sự an lành, là vật chất hữu ích đối với thân thể.
Xoẹt!
Thần mang tái hiện tấn công thẳng xuống, như trước vẫn là nhằm vào tiên huyết.
Rắc, Thạch Hạo hoàn toàn bóp nát thủy tinh, đổ ra một giọt máu hoàn chỉnh lên trên ngón tay trỏ bên trái của mình, màu đỏ tươi ướt át, tựa như là kim cương máu tỏa sáng và cũng như là ánh bình minh đang ngưng tụ.
Xèo!
Lần nay, vệt tinh túy kia nhào thẳng vào trong ngón tay và dung hợp với giọt tinh huyết ấy, nó không ngừng đánh chém, điên cuồng xung kích.
Trong tiếng ken két, Thạch Hạo không chỉ be bét thịt nát mà xương ngón tay cũng lần nữa gãy vỡ, cảnh tượng rất đáng sợ, loại dằn vặt này khó có thể chịu đựng nổi.
May là có tiên huyết, nó không ngừng chữa trị thương thế cho Thạch Hạo, khiến ngón tay khôi phục trong chớp mắt, toàn bộ những nơi tổn hại đều khép lại.
Cứ như vậy, thần mang như cầu vồng không ngừng ra vào, ngón tay của Thạch Hạo không ngừng mài nhỏ rồi lại tái sinh ngay sau đó, khiến người khác không đành lòng quan sát.
"Ta cảm thấy ê răng quá!"
"Ta cảm thấy tê dại cả da đầu!"
"Ta cảm thấy nổi hết cả da gà!"
Đây là sự đánh giá của Tào Vũ Sinh, Thiên Giác nghĩ, Thái Âm ngọc thỏ, bọn họ chưa bao giờ gặp phải loại dằn vặt b**n th** như vầy trong quá trình tu hành, không ngừng bị đánh nát ngón tay và rồi gây dựng lại ngay sau đó.