Có thể, trong mắt của một số người thì thứ này còn quý giá hơn cả Lôi trì!
Nhưng, những người từng thấy qua vệt thần mang này thì cũng chỉ biết thèm khát, nó quá xa vời với bọn họ, chỉ vì Hoang quá b**n th**, dám đoạt thức ăn trong miệng hổ ở ngay trong lôi kiếp, và rất may mắn đã đạt được.
Bên trong thủy tinh, giọt tiên huyết đầy lấp lánh và xán lạn, nó tỏa ra ánh sáng lung linh, vừa nhìn thì đã biết là chí bảo vô thượng rồi.
Mà bên trong Lôi trì, tia sáng kia không ngừng giãy giụa, mặc cho đã bị Đại trưởng lão dùng pháp lực cái thế áp chế nhưng vẫn không cam chịu.
Nó giãy giụa, muốn trốn thoát!
Vậy này tựa như có sinh mệnh làm người khác cảm thấy hiếu kỳ, rõ ràng là một tia tinh khí được lưu lại sau khi trát đao Trảm tiên đã tản đi bên trong thiên kiếp, tại sao lại như có ý chí vậy?
Lúc này, giọt tiên huyết kia cùng với vệt sáng này giao hòa lại với nhau, vẻ an lành lan tỏa đầy rực rỡ, khiến người khác muốn tiến lại sát bên.
"Chuyện này... quá nghịch thiên mà!" Tào Vũ Sinh chảy cả nước miếng, càng nhìn càng giật mình, hai thứ này quá kinh người.
Một giọt tiên huyết có sức sống, một vệt tinh túy của trảm tiên trảm đạo, bất luận một loại nào cũng đủ khiến người ta tranh đoạt tới sứt đầu mẻ trán.
Thế nhưng bọn họ biết, tia sáng trong Lôi trì kia từng khiến cho một bàn tay lớn màu đen xuất phát từ trong tổ đàn lao tới, ngay cả cấp độ như chí tôn cũng muốn giam cầm và bắt lấy.
"Ngươi muốn luyện hóa hai thứ này như thế nào?" Đại trưởng lão hỏi Thạch Hạo, muốn hỏi ý kiến của hắn trước tiên.
"Đây là giọt tiên huyết, chắc chắn có thể giúp con đột phá Hư Đạo cảnh tiến thẳng vào Trảm Ngã cảnh luôn, thế nhưng lúc ở trong lôi kiếp kia con đã có thể làm được rồi, chỉ là tạm thời áp chế đi mà thôi, con muốn đi quan ngoại rèn luyện một phen." Thạch Hạo nhíu mày nói.
"Mà vệt ánh sáng này, con muốn luyện hóa nó vào trong cơ thể, trở thành một lợi khí không gì là không thể xuyên thủng! Chỉ là, rất khó." Hắn tập trung về vệt tinh khí đang giãy giụa kia.
"Vì sao không luyện vệt tinh khí này vào thẳng trong món binh khí nào đó luôn đi, như vậy thì sẽ dễ dàng hơn." Đại trưởng lão bỗng nhiên đưa ra lời đề nghị này, bởi vì ông cảm giác được, Thạch Hạo cũng chẳng hề có một món mệnh bảo nào cùng đồng hành với bản thân trên con đường trưởng thành.
"Con có binh khí rồi." Thạch Hạo giải thích, hắn có kiếm thai Đại La, còn có tiểu Tháp, còn có Nghịch long lân, đây đều là những thứ siêu phàm thoát tục cả.
Thế nhưng, từ đầu tới cuối hắn đều cảm thấy, binh khí cũng chỉ là ngoại vật, nếu như bị mất đi, hoặc là bị người khác đoạt mất thì sẽ vô cùng phiền phức, như vậy sẽ hình thành nên đôi chút tính ỷ lại.