Ném Lôi linh vào trong Lôi trì, là muốn gì đây?
"Thử xem cái bóng ở dưới đáy ao là sinh vật hay là dấu ấn, liên quan tới Lôi linh có rất nhiều truyền thuyết, đó là chúng được sinh ra từ trong thiên kiếp, mà Lôi trì này cũng thế nên cũng có chút liên quan." Đại trưởng lão nhẹ nhàng nói.
Lôi linh, thế gian mênh mông này cũng chỉ còn ba con hiện tại, tất cả đều nằm trong tay của Thạch Hạo, Vương gia hao hết tâm lực mới đạt được thứ này nhưng nay đã phải đổi chủ.
Đây là một loại sinh vật rất đáng sợ, nếu nó hoàn toàn trưởng thành thì có thể quét ngang quần hùng!
Thạch Hạo vẫn đang suy nghĩ, tới cùng là làm sao để hàng phục ba con trùng này, làm sao để chúng quy thuận, hiện giờ Đại trưởng lão đã có mặt nên thuận tiện thỉnh giáo một phen.
Nhưng, hắn không hề nghĩ tới lại phải vứt một con vào trong Lôi trì này.
"Chờ một chút, để con lấy ra một chút Lôi Kiếp dịch trước đã." Thạch Hạo lầu bầu nói, hắn cũng không muốn để nhiều bảo dịch như vầy cho con trùng này hưởng dụng.
"Đúng đó, nếu như ném nó vào trong thì ta cũng không dám uống nước đó đâu, tanh chết đi được." Thái Âm ngọc thỏ vội vàng gật đầu.
Đại trưởng lão bình tĩnh tựa vực sâu, cũng chẳng hề nói gì.
"Rầm rầm..." Chất lỏng trong Lôi trì được chế vào trong một chiếc cốt đỉnh, hiện giờ còn lại cũng chẳng là bao.
Thế nhưng, như trước nó vẫn khiến người khác cảm thấy sâu không thể lường được, tựa như là một vực sâu, chân long ở phía đáy vẫn rất mơ hồ không cách nào nhìn rõ được.
"Ríu rít!"
Lôi linh đang hò hét tựa như không cam tâm, thế nhưng Thạch Hạo bắt lấy một con màu vàng rồi ném luôn vào trong,
Việc làm người khác kinh ngạc chính là, con Lôi linh màu vàng dài bằng chiếc đũa lúc ở trong tay Thạch Hạo thì đầy oán hận, đầy vẻ không cam lòng, thế nhưng sau khi tiến vào trong Lôi trì thì liền nhảy nhớt hò reo không thôi.
Nó bơi lội tung tóe bọt nước, tiếp đó là một hơi lặn xuống tận đấy ao.
"Hả?"
Mấy người đều kinh hãi, không ngờ nó lại công kích về phía chân long, tựa như đang cướp lấy để ăn vậy.
Thạch Hạo, Tào mập, Thiên Giác nghĩ đều ngây ngốc, không phải là không biết độ hung mãnh của Lôi linh, thế nhưng nó lại dám công kích cả chân long? Việc này cần phải có vẻ độc ác tàn nhẫn tới cỡ nào!
"Ta có chút hoài nghi, chân long trong ao kia là con non ư, Lôi linh còn muốn xông tới ăn ư, quá kỳ lạ!"
Bên trong Lôi trì, bọt nước tung tóe, chớp mắt thì Lôi linh đã lao tới, nó hóa thành một vệt ánh vàng phục kích lấy một con chân long, tiếp đó là nhào thẳng lên phía trên con vật đó.
Nhưng mà sự tình đầy kinh ngạc lại phát sinh, chân long non kia vẫn không có bị nuốt lấy, mà là trùng khít vào thân thể của nó, cả hai hợp lại một và bơi lội ở đó.
Đại trưởng lão thở dài, nói: "Biết ngay mà, không phải là thực thể, là dấu ấn."
Sau khi đưa ra kết quả này thì mọi người đều thất vọng và tiếc nuối.
"Vì sao Lôi linh lại vừa khít với nó vậy, tựa như là hình với bóng vậy, động đậy cùng với nó." Tào Vũ Sinh nói.
"Theo ta nghĩ, Lôi linh không phải là hình thể hoàn chỉnh thật sự, mà là đang trong quá trình tiến hóa, nếu không vì sao lại ít ỏi như vậy chứ, cả thế gian cũng không một ai biết." Đại trưởng lão Mạnh Thiên Chính nói.
Thạch Hạo, Tào Vũ Sinh đều ngẩn người, sau khi suy tư hiểu rõ thì khiếp sợ không gì sánh bằng.
"Tiền bối, theo ý của người là, cơ bản không hề có loại sinh vật như Lôi linh này, nó cũng chỉ là một loại sinh vật nào đó đang trong một trạng thái đặc thù?!" Bọn họ nhìn chằm chằm Đại trưởng lão, ánh mắt đầy nóng rực.