Trong lúc nhất thời mọi người trở nên ngây dại, thoáng chốc chẳng biết nói gì.
Chuyện ngày hôm nay đã tạo nên xung kích quá lớn với bọn họ, ông lão đã tiết lộ một vài bí ẩn mà mọi người chưa từng nghe qua, chấn động tới tận linh hồn từng người!
Cao tầng của Đế quan đã biết được đôi chút thế nhưng lại chưa chừng nói cho bọn họ biết, bởi vì nếu làm thế thì cũng vô dụng đối với hiện tại, cũng chỉ càng khiến mọi người hoảng loạn hơn mà thôi.
Rất nhiều thiếu niên trẻ tuổi lộ vẻ hoảng hốt, cảm thấy tương lai quá mịt mờ, rất hư ảo, nếu như như so với tương lai thì hiện tại là cái gì chứ? Tương lai đáng sợ hơn nhiều!
Ngay cả chủ nhân Cấm khu cũng muốn ngủ đông, không dám nhiễm lấy nhân quả vì sợ dính phải sát quang, chỉ vừa mới nghĩ tới chuyện này thì đã khiến mọi người tê dại da đầu rồi!
Rất nhiều người hô hấp trở nên dồn dập, trong lòng chợt ngột ngạt khó thở, nếu một ngày kia tới thì bọn họ đang ở nơi nào? Còn sống hay không? Là khoảng năm tháng đen tối tới mức nào đây?
"Xem cũng đã xem qua rồi, ta nên về phục mệnh thôi." Ông lão nói, hắn đã khắc sâu và nhớ rõ tấm địa đồ ấy ở trong lòng rồi.
Vật này không tầm thường, rất có thể là thứ mà ngay cả Cấm khu cũng đang tìm kiếm, sau khi hắn mang về thì khả năng trong Cấm khu sẽ có người tới Đế quan này, lúc ấy hắn đã không phải là người có khả năng quyết định được nữa.
"Đi thôi!"
Hắn tập tễnh chuyển thân, bên dưới chân xuất hiện một vệt khí mang màu trắng lan hướng ra ngoài, còn con gà trống trọc lốc kia thì đang chờ đợi ở bên ngoài cung điện.
"Xin tiền bối dừng bước, hãy để chúng ta chiêu đãi một bữa!" Chủ nhân của chiến xa Ngũ Linh Tề Hoành lên tiếng.
Những người khác cũng dồn dập tiến lên mời gọi ở lại, tuy rằng ông lão này cũng sẽ có lúc lộ ra sát khí thế nhưng chung quy lại là người hòa ái, hoàn toàn khác hẳn với hình tượng khách của Cấm khu trong suy nghĩ của mọi người.
Bọn họ rất muốn thỉnh giáo, muốn càng hiểu rõ hơn.
Đồng thời, sớm đã có người đi truyền tin, hi vọng đại nhân vật trong Đế quan sẽ đứng ra mờ ông lão này ở lại, nấn ná thêm vài ngày.
"Chư vị đạo huynh, các ngươi cũng không cần tới đây làm gì đâu, lão hủ đi đây!" Ông lão này rất thẳng thắn và cũng rất kiên quyết, khi cảm ứng được có đại nhân vật xuất hiện ở xung quanh thì chợt cất tiếng như vậy.
Hắn bậc nhảy lên phần lưng của con gà trống già kia, đạp lên mặt hồ Bích lạc rồi rời đi xa, không ai ngăn cản cả.
Tới vội vàng, đi vội vã!
Trên đảo Bích Lạc, mọi người cũng không thể nào bình tĩnh được nữa, trong lòng sớm đã nổi sóng ngập trời, không ngừng nghị luận ở nơi đây.
Việc lần này quá bất ngờ, lại có người của Cấm khu tới đây, hơn nữa còn nói chuyện với bọn họ trong thời gian dài như vậy.
"Tiểu hữu, Lôi trì phải giữ thật cẩn thận, đừng có làm mất đó." Lời nói của ông lão truyền tới từ phía chân trời, lần nữa căn dặn thật cẩn thận.