Cổ quáng Thái Sơ lại có bí ẩn cỡ này!
Mọi người chỉ có thể thở dài, trách không được nhiều năm trôi qua như vậy mà vẫn không thể nào tìm hiểu được tường tận, đi vào phải chết, thì ra nơi đó từng mai táng toàn bộ nhân mã của cả một Cấm khu, quả thật là đáng sợ.
Ông lão nhìn chằm chằm Thạch Hạo, càng nhìn thì càng cảm thấy tên khốn này chẳng hề bình thường chút nào, không thể nào thả chạy nhông bên ngoài được, cần phải kéo vào Cấm khu trên cửu Thiên.
Thế nhưng Thạch Hạo lại không thể đi với hắn được, hắn có quá nhiều điều để lo lắng, nếu như Cấm khu này có thể tham chiến, sẽ giao thủ với dị vực thì hắn chắc chắn không chút do dự gia nhập vào ngay!
Chỉ là hắn biết, điều đó là không thể, Cấm khu là nơi siêu nhiên, dù cho thế giới có bị diệt thì bọn họ vẫn tồn tại như trước, nhưng cần có một tiền đề là, không chủ động trêu chọc dị vực, đôi bên kiêng kỵ lẫn nhau.
"Lôi trì này, ngươi không thể làm xằng bậy!" Về sau thì ông lão ngàn dặn vạn dò, nói cho Thạch Hạo biết tuyệt đối đừng có giày vò thứ này.
"Yên tâm đi, ta sẽ tự kiềm chế bản thân. Đương nhiên, nếu như các ông không yên lòng thì có thể tặng cho ta đôi chút mỹ vị quý báu cũng được, ví như là gan rồng tủy phượng nè ta bảo đảm sẽ bỏ ngay hứng thú với Lôi trì này, sẽ không luộc nó." Thạch Hạo cười hì hì đùa giỡn.
Ông lão cười ha hả, hắn đứng tại nơi này và cũng chỉ có mỗi mình thiếu niên trẻ tuổi này dám nói như vậy mà thôi.
Những người khác thì im re, Hoang quá tùy tiện chẳng hề chú ý gì cả, đối mặt với khách tới từ Cấm khu mà cũng dám ăn nói ngang hàng, còn nửa đùa nửa cướp nữa chứ.
"Haizz, hoàn cảnh thiên địa đã biến đổi, càng ngày càng tệ hơn." Ông lão liếc mắt nhìn khối tiên nguyên này, nói: "Theo ta suy đoán, sớm muộn gì cũng có một ngày thứ này sẽ cạn kiệt, dù cho có tồn tại thì vật chất trường sinh cũng sẽ tiêu vong."
Dựa theo suy đoán của hắn, tới hậu thế sau này thì kỳ trân, thiên tài địa bảo các loại ở trên thế gian này sẽ kém xa trước đây, cơ bản không thể nào so sánh với đời này được.
Dựa theo hắn từng nói, hậu thế, năm tháng dài đằng đẵng qua đi, sau khi kỷ nguyên này tiêu biến thì rất có thể cái gọi là tiên nguyên cũng sẽ trở thành vật như thần nguyên của hiện tại.
Ngay cả như thần nguyên, hơn phân nửa sẽ trở thành vật cấp thấp hơn.
"Mệnh thạch của Cổ quáng Thái Sơ, hiện giờ thứ cực phẩm nhất cũng đã cạn kiệt rồi, không thể nào tìm thấy được, xem ra sinh linh ở hậu thế khi bắt gặp phải một vài mẫu thừa thải cũng sẽ xem đó là chí bảo." Hắn thở dài một hơi.
"Truyền thừa của chúng ta sẽ đoạn tuyệt vì đó ư?" Có người hỏi.
Rất nhiều người lộ vẻ nghiêm túc, bởi vì nếu hậu thế mà phát triển tới một bước đó thì có lẽ sẽ trở thành thời đại mạt pháp, sẽ không còn tồn tại pháp môn nữa!
"Tới lúc ấy, tuổi thọ của toàn bộ sinh linh sẽ giảm mạnh, ngay như lão quái vật hơi tí sống cả trăm vạn năm kia cũng khả năng sẽ không thể xuất hiện được nữa, trừ phi là lấy thủ đoạn đặc thù để tự phong ấn. Nói như vậy, cao thủ tuyệt đỉnh nhân loại, một đời người cũng chỉ sống hơn một vạn năm!"
Nghe lời thuyết pháp như vậy của ông lão thì tất cả mọi người đều hít vào ngụm khí lạnh, dù cho sớm đã nghe qua những suy diễn của các vị tiền bối khác, thế nhưng hiện giờ vẫn rung động không thôi, cảm thấy đáng sợ quá mức.