"Ta cảm thấy..." Da mặt của Thạch Hạo dày y chang như tường đồng vách sắt, sau khi bị hỏi như vậy thì cũng chẳng hề ngại ngùng chút nào, rất muốn nói ngay ra ba chữ "Cũng không tệ" nhưng ngay lập tức đổi giọng, nói: "Chủng tộc của ông là gì vậy, đừng nói là..." Thạch Hạo liếc nhìn về phía con gà trống trụi lông kia.
Đương nhiên, đây là cố ý, hắn muốn nhân cơ hội này để biết rõ thêm về lai lịch của Cấm khu cửu Thiên, tới tột cùng là bộ tộc như thế nào.
"Ha ha..." Ông lão cười híp mắt đầy hiền lành, hắn cao không quá ba thước, đứng một chân trên mặt đất, thật sự chẳng chút uy mãnh gì cả, lúc này cả người chợt bay lên cao ngang ngửa với Thạch Hạo rồi vỗ vỗ bả vai của hắn, nói: "Nhóc con, ta rất yêu quý ngươi, một khi trở thành con rể của bộ tộc ta thì dù cho giới này có diệt thì ngươi cũng sẽ bình yên vô sự."
Rất rõ ràng, ông lão gầy gò này thuộc hạng mèo già hóa cáo, dù cho tâm thần có chấn động đi chăng nữa thì vẫn có thể kiểm soát toàn bộ, kín kẽ chẳng chút lỗ hổng, vẫn không hề tiết lộ ra bí mật của Cấm khu.
"Yên tâm đi, chủ nhân của ta là chủng tộc cao quý nhất trong thiên địa này, ngươi nếu như có thể ở rể thì dù cho ngươi thiên tư có cao tới vạn cổ thì cũng sẽ không hề oan ức chút nào, ngươi sẽ cảm thấy vinh hạnh vạn phần." Ông lão cười nói.
Tất cả mọi người đứng gần đó đều giật mình, tâm thần chấn động mạnh, Cấm khu muốn chọn con rể và chỉ định phải là Hoang?
Đặc biệt, sau khi nghe được lời nói kia, dù cho dị vực có bình định cả cửu Thiên thập Địa thì Cấm khu vẫn có thể trường tồn như trước, sẽ không hề bị quấy phá, có thể thấy được bọn họ siêu nhiên tới cỡ nào.
Nếu như ở rể, vậy thì sẽ giải quyết được mối lo về sau ngay tức khắc.
Có vài người lung lay tâm tư, thật sự rất là kích động, thế nhưng cuối cùng chỉ có thể thở dài một hơi, khách tới từ Cấm khu đã chọn Hoang, không hề có dính líu gì tới bọn họ.
Đồng thời, nếu như muốn cạnh tranh thì cũng không có đủ tư cách đó!
Cấm khu ở trên cửu Thiên này, đó là nơi nào, là đầm rồng hang hổ, có vào mà chẳng có ra, ai dám chạm trán? Không hề lọt vào mắt của bọn họ.
Trong mắt của cao thủ Cấm khu, sinh linh trong thiên địa này tựa như là giun dế vậy đó, cơ bản không cùng một cấp độ, có rất nhiều đồn đại rằng, bọn họ đã tồn tại từ trước cả kỷ nguyên Tiên cổ.
Chủ nhân bên trong là cấp độ không cách nào tưởng tượng ra được!
Có người suy đoán, sinh linh bên trong thật sự đủ khả năng chấn động cả vạn cổ, ngạo thị đương đại, dù cho dị vực cũng phải kiêng dè, cho nên mới có thể nhường nhịn để bọn họ tiếp tục trường tồn.