Bởi vì trên thế gian này, có sinh linh sống hơn trăm vạn tuổi thì cũng không tính là nhiều, đều là cao thủ đỉnh cấp cả, hiện giờ dù cho trong thiên địa còn có vật chất bất tử, còn có những thứ giúp tu sĩ đề cao tuổi thọ, thế nhưng cũng không phải là không có phần cuối.
Đã là sinh linh thì đều sẽ phải chết, hoặc sớm hoặc muộn mà thôi, một ngày không thành Tiên thì đều sẽ có một ngày phải chết.
Dù cho có trở thành chí tôn vô thượng cỡ một số ít người như Vương Trường Sinh, Mạnh Thiên Chính thì tuổi thọ cũng sẽ khô cạn, đều sẽ tiến vào tuổi xế chiều của nhân sinh.
Ông lão này tuy rằng cao không quá ba thước thế nhưng lại là nhân vật thuộc cấp độ khủng khiếp, không ngờ lại sống hơn một trăm năm mươi vạn năm.
Hơn nữa, áp lực nặng nề nhất chính là vết thương của hắn, nhiều năm trôi qua như vậy mà cũng không có khép lại, vẫn tồn tại như trước, khiến hắn không cách nào làm cho vết thương lành lại, việc này lại càng đáng sợ hơn.
Hiển nhiên, người gây ra thương thế này phải có pháp lực cái thế, một khi sát thương địch thủ thì rất khó chữa khỏi.
Không thể nghi ngờ chút nào, người gây ra thương thế này có tu vi cao hơn hắn nhiều, cho nên vết thương mới không thể nào lành hẳn được, hơn một trăm năm mươi vạn năm qua đi mà vẫn không ngừng rỉ máu.
"Tiền bối, thương thế của người không cách nào chữa trị ư?" Đại Tu Đà mở lời.
"Người kế thừa của Cổ tăng." Ông lão liếc mắt nhìn Đại Tu Đà rồi đánh giá như thế, chỉ vừa liếc mắt thì đã nhìn ra được thực hư của hắn, có thể thấy được hiểu biết cỡ nào rồi.
"Có vài người rất mạnh mẽ, chỉ cần hắn còn sống một ngày thì ảnh hưởng của nó sẽ vô cùng sâu xa, thương thế này nếu chỉ dựa vào chính ta thì cũng khó mà chữa trị được." Ông lão thản nhiên nói.
Mọi người hít vào ngụm khí lạnh, người gây ra vết thương này vẫn còn trên thế gian, hiện giờ đã mạnh mẽ tới mức nào rồi.
"Chủ nhân của ta có thủ đoạn để chữa trị tận gốc vết thương này, nhưng hắn lại đề xuất rằng, tốt nhất là bản thân ta nên sống tiếp tới đời thứ hai, như thế ta sẽ đạt được chỗ cực tốt. Đáng tiếc, lão hủ ngu dốt, đã tới tuổi xế chiều mà vẫn không thể nào niết bàn tái sinh, haizzz!" Hắn nhẹ nhàng thở dài một hơi, có phiền muộn và cũng có không cam lòng.
"Bây giờ thì lại sắp chết rồi, sinh mệnh không còn nhiều nữa, vết thương nơi chân thì cứ kệ như thế đi, coi như là một vết tích huy hoàng, bằng hữu của ta đã tọa hóa cũng là do sinh linh kia lưu lại." Ông lão nói.
Mọi người không biết nói gì cả, một vết thương lại có thể xem như là vết tích huy hoàng, để khoe mẽ?
Nếu như ngẫm nghĩ lại thì thật sự là rất đáng sợ, có thể thấy được sự siêu phàm của sinh linh kia tới cỡ nào, tới ngay địch thủ của mình lại dùng vết thương do mình gây ra để làm vinh quang, thật sự là vô cùng b**n th**.
"Ha ha, lão hủ không có tư cách làm đối thủ của hắn, hắn chỉ tiện tay vung mạnh trong đám loạn quân thì chân nhỏ của ta đã biến mất, dù là chủ nhân của ta cũng phải kiêng dè với sinh linh ấy." Ông lão giải thích.
Về việc này thì mọi người cũng chẳng biết nói gì nữa, chủ nhân Cấm khu ở cửu Thiên cũng như vầy, cảm thấy kiêng kỵ với một sinh linh nào đó, vậy hắn mạnh tới mức nào?
"Vốn là, một vị tiểu chủ nhân trong Cấm khu muốn tới đây thế nhưng lại trùng hợp phải đi độ kiếp, một đại kiếp kinh thiên động địa sắp sửa giáng lâm cho nên không thể tùy ý đi lại, cho nên lão hủ chỉ có thể đi thay thôi." Ông lão nói.