Nên biết, Cấm khu thần bí ở cửu Thiên xưa nay rất yên ắng, mặc cho trăm đời đổi thay, Tiên cổ thành không cũng không hề để ý tới hồng trần, không hề tiếp xúc cùng với ngoại giới!
Bọn họ hoàn toàn tách biệt với thế gian, không hề bước chân ra ngoài, mặc cho thời gian như đưa thoi, năm tháng dài đằng đẵng qua đi, thời đại sau mai táng thời đại trước, trước sau vẫn quạnh hiu như thế.
Nhưng, tất cả mọi người đều biết, bên trong Cấm khu đó chắc chắn có sinh linh, nơi đó là cấm địa không thể đặt chân vào, bằng không giết không tha!
Vô số năm tháng tới hiện tại, dù cho tất cả mọi người đều biết bên trong có sinh linh đầy đáng sợ thế nhưng cũng không một ai biết họ thuộc chủng tộc nào, mạnh tới mức nào.
Đối với thế gian thì bọn họ vô cùng thần bí, xưa nay không thể gặp mặt, tựa như sinh sống ở hai thế giới khác nhau.
Hôm nay, khi nghe được Thác Cổ Ngự Long nói thế thì sao không khiến người người khiếp sợ chứ, lại đưa thiệp mời tới cấm địa sinh mệnh của cửu Thiên, đây là việc làm vô cùng lớn.
"Sẽ có sinh linh xuất thế và tới Đế quan ư?" Một tu sĩ trẻ tuổi hỏi, lời nói không lớn thế nhưng lại khiến mọi người chú ý, ảnh hưởng quá lớn.
"Rất có thể, bởi vì bọn họ cũng khá hứng thú với tấm bản đồ này." Thác Cổ Ngự Long đáp.
"Đã thấy được nhóm người ở Cấm khu này ư, bọn họ thuộc chủng tộc gì?" Ngay cả Thập Quan vương cũng lên tiếng hỏi, rất là lưu ý tới việc này.
"Người phái đi kia cũng không có nhìn thấy, chỉ là nhận được lời đáp lại mà thôi." Thác Cổ Ngự Long trả lời.
Việc này rất hiếm thấy, nếu như trước kia thì dù cho ngươi có van nài, cầu xin ở ngoài Cấm khu như thế nào đi nữa thì cũng sẽ không bao giờ có sinh linh bên trong xuất hiện, lại càng không có ai trả lời.
Hơn nữa, một khi ngươi xông vào trong Cấm khu, đi về nơi sâu bên trong thì bất cứ lúc nào cũng sẽ gặp họa sát thân, sẽ bị xóa bỏ một cách vô tình!
Lần này, người đưa thư không chỉ bình an tiến vào trong mà còn nhận được lời đáp lại, chuyện này vô cùng hiếm thấy, đã cho thấy rõ thái độ của sinh linh bên trong.
Tấm da thú trải rộng và tất cả mọi người vây quanh quan sát, vật này tuy rằng bị hư hao rất nhiều thế nhưng đại thể núi sông bên trên vẫn có thể nhận biết được.
Vừa mới quan sát thì trong lòng mọi người chợt cảm thấy nặng nề, đây tuyệt đối là nơi nguy hiểm, không nên tiếp cận.
"Ở trong rừng rậm Thiên Thú, khu mai táng cổ, dãy núi Thần dược, nơi này đều bị phong tỏa thì làm sao tiến vào trong, chắc chắn phải chết đó!" Có người cảm thán.
Nơi đây cũng chẳng hề khác Cấm khu là mấy, xông bậy xông bạ vào trong thì sẽ chết không có chỗ chôn ngay.
"Không phải, các ngươi xem nè, nơi này vẫn có thể tiến vào, cũng không hề bị đóng kín." Thác Cổ Ngự Long chỉ.
"Nhưng mà, chỗ này lại thiếu đi một khoảng, ta cảm thấy nội dung quan trọng nhất đã bị mất, không còn vị trí đánh dấu gì nữa." Có người bắt bẻ.
Bởi vì, mọi người đều nhìn thấy phần thiếu là phần rất quan trọng, hẳn sẽ có nhắc nhở gì đó, hiện giờ chỉ còn thấy được nửa cái đầu lâu màu đen mà thôi.