"Chụp lấy một con, luộc lên rồi?" Thiên Giác nghĩ lè nhè.
Lời nói này khiến Thạch Hạo thèm thuồng, thứ gì hắn cũng đều ăn qua cả nhưng riêng thịt rồng là chưa nếm được, hơn nữa nếu như để lỡ thì sẽ không có cơ hội lần hai.
Hiện giờ, cơ hội ngay trong tầm mắt, trong Lôi trì khả năng có ba con rồng!
Đương nhiên, đây cũng chỉ là suy nghĩ lóe lên mà thôi, hắn biết chuyện này quá xa vời, nếu như hắn dám ăn một miếng thịt rồng này thì phỏng chừng cả đám lão già trong Đế quan này sẽ ăn tươi hắn luôn.
Chân Long, đó là sức chiến đấu vô thượng, xếp hạng đầu trong Thập Hung, nếu như có dòng dõi được lưu lại thì chắc chắn sẽ được mọi người toàn lực che chở, dùng hết mọi tài nguyên để bồi dưỡng.
Đồng thời, hiện tại Lôi trì đã được Đại trưởng lão phong ấn lại, rất có thể hắn đã phát hiện ra thứ gì đó và sợ người khác tò mò lộn xộn.
Hiện giờ, dù muốn bắt lấy một con thì cũng không làm được!
Thời khắc này, tất cả mọi người đều cảm thấy hoang đường, rất có thể đó là Chân Long, cao cao tại thượng trong truyền thuyết, sức chiến đấu vô địch, chúng đang nằm trong một chiếc ao đá.
Tất cả mọi người nhìn Thạch Hạo với ánh mắt kỳ quái, tên khốn này b**n th** tới cỡ nào chứ, trong khi độ kiếp thì đoạt luôn Lôi trì và vô tình cướp được ba con Chân Long non?
Trong nhất thời, mọi người chỉ biết hét lớn trong lòng, Hoang quá b**n th**!
Sự việc nơi Lôi trì đã khiến tất cả mọi người bu lại quan sát, ai cũng muốn nhìn thử Chân Long có hình dáng ra sao, ai cũng hiếu kỳ và đầy khiếp sợ.
Tới cuối cùng, tất cả mọi người đều nhìn sơ qua Lôi trì một lần, mỗi người đều không dám tin chắc đây có phải là hang của Chân Long hay không?
Giới tử nạp tu di (một hạt cải chứa đựng cả thế giới), đây cũng chẳng phải là gì cả, Chân Long tất nhiên sẽ làm được, tuy rằng Lôi trì rất nhỏ thế nhưng ai có thể chắc chắn rằng bên trong không phải là một thế giới rộng lớn.
Rất nhanh, Lôi trì trở thành đề tài của cuộc thảo luận, nhưng mà dù thảo luận tới đâu thì cũng không thể đi tới kết quả cuối cùng nào.
Mọi người nhất trí rằng, hẳn phải đưa cho nhóm người chí tôn như Mạnh Thiên Chính nhìn qua một chút, sinh linh thuộc cấp số như bọn họ hẳn có thể hiểu rõ chân tướng.
"À, vệt sáng kia ngoan ngoãn thật đó chứ." Sự quan tâm của Thạch Hạo hoàn toàn khác mọi người, hắn vẫn đang quan sát tia sáng đang bên trong Lôi trì kia.
Sau khi yên tĩnh lại thì nó có màu đỏ sậm, nằm im ngay ngắn, màu sắc hoàn toàn y chang như trát đao trảm tiên kia, rất thâm sâu và cũng rất đáng sợ, làm người khác phải run rẩy.
Thạch Hạo không ngừng suy tư, tới tột cùng phải làm cách nào mới có thể lợi dụng được vệt sáng thần bí này, luyện vào trong binh khí hay là kết hợp cùng thân thể, dung hợp lại cùng nhau?
Hắn cảm thấy, bất kỳ ngoại vật nào tới cuối cùng vẫn không phải là của mình, binh khí cũng không cách nào làm người khác yên lòng được, hắn đang nghĩ cách làm sao lợi dụng vệt thần mang này để rèn luyện thân thể.
Nếu như là một phần nào đó trên thân thể sở hữu uy năng của vệt sáng màu đỏ này, vậy thì tuyệt đối không thể nào tưởng tượng được!
Cuộc thảo luận trải qua hơn nửa ngày thì nơi này không còn ồn ào như trước nữa, mọi người dần dần mệt mỏi khô họng, chuyện tình của Lôi trì cũng chỉ có thể thỉnh giáo Chí tôn mà thôi.