"Thật vậy không, có thể mời chúng ta một chén Lôi Kiếp dịch chứ?" Có người trẻ tuổi giọng run run nói.
Lôi Kiếp dịch, đó là thứ gì? Thế gian khó gặp, ai sẽ mang đi chia sẻ với người khác.
"Uhm, thế nhưng nhiều người quá nên hơn nửa sẽ không thể nào mỗi người một chén được, chỉ có thể trộn chung với đôi chút rượu ngon rồi mọi người cùng uống mới đủ." Thạch Hạo nói.
Bởi vì hắn quan sát được, lần này tuy rằng những người được mời tới đều là cường giả trẻ tuổi cao cấp nhất, thế nhưng số lượng cũng không tính là ít, Lôi Kiếp dịch cũng chỉ có một ao mà thôi, cho nên muốn mỗi người một chén thì xem ra vẫn còn thiếu.
Mặc dù lần này hắn đã hốt luôn một mẻ, lưu cả tòa Lôi trì ở lại thế nhưng Lôi trì lần này quá nhỏ, chỉ có một thước vuông mà thôi.
Sau khi nghe được câu trả lời của Thạch Hạo thì khắp nơi ầm ĩ, náo động không thôi!
Bởi vì, Lôi Kiếp dịch quá quý giá, nhìn khắp cả cửu Thiên thập Địa thì cũng không có mấy ai từng uống qua. Kỷ nguyên này, thiên kiếp không hiện, dù cho là cưỡng ép dẫn kiếp thì độ khó cũng sẽ tăng lên rất nhiều lần, đó là con đường chết.
Đương đại, không có mấy người dám dẫn thiên kiếp.
Do đó, Lôi Kiếp dich là một thứ vô cùng hi hữu hiếm có thuộc đương đại hiện giờ, dù là truyền nhân của các đạo giáo cùng với các thần tử cao cấp nhất cũng chưa từng thưởng thức qua.
Đặc biệt, sau khi nghĩ tới việc Hoang đã độ và vượt qua thiên kiếp Hư Đạo cảnh mạnh nhất trong lịch sử thì mọi người càng hưng phấn hơn, nhất định phẩm chất của Lôi Kiếp dịch sẽ càng mạnh mẽ hơn.
"Không thể nào chờ đợi được nữa, ta rất muốn nếm thử mùi vị của Lôi Kiếp dịch ra làm sao, mời Hoang huynh ngồi xuống đi!" Một vài người trẻ tuổi thúc giục, vẻ mặt đầy hớn hở.
Thậm chí, dị vật xuất hiện ở trong Lôi trì kia cũng tạm thời bị mọi người lãng quên, không có đi tra xét ngay.
Một nhóm ông lão ham thích rượu chè, không muốn mất mặt mũi nên cũng không có tham gia trò vui của đám trẻ nhỏ, cả nhóm nâng ly cụng chén với nhau, thế nhưng cũng có một vài ông lão mặt dày ha hả muốn uống cùng với Thạch Hạo.
"Ha ha..." Nhóm người cười to.
Thạch Hạo cũng không hề đụng gì tới Lôi trì bị phong ấn kia mà chỉ lấy ra một chiếc cốt đỉnh, trước kia sợ không chiếm được Lôi trì nên từng dùng chiếc đỉnh này để thu đi non nửa Lôi Kiếp dịch.
Hắn trước rót ra một chén rồi uống cái ực, lập tức lộ vẻ kinh sợ, hắn cảm nhận được một dòng nước đang dâng trào khiến toàn thân khô nóng, đó là huyết dịch đang sục sôi.
Lôi Kiếp dịch này chẳng hề giống như trước kia, Thạch Hạo rất là giật mình, thứ này vượt qua mọi Lôi Kiếp dịch mà hắn đã từng đạt được trước kia.