"Đừng phá rối, tránh qua một chút nào, ta còn chưa kết thúc đâu, thứ trọng yếu nhất đang muốn chạy trốn kìa!"
Thạch Hạo kéo một nhóm ông lão đang túm tụm sang một bên, chẳng chút khiêm nhường chút nào, tất cả mọi người đứng xem đều trợn tròn mắt.
Thế nhưng, vào lúc này Thạch Hạo vô cùng gấp gáp, thần sắc nghiêm túc, bởi vì hắn đang tập trung và truy đuổi vệt tinh quang do thanh trát đao Trảm Tiên đài lưu lại kia.
Đối mặt với vệt sáng đó thì hắn quyết định vận dụng Lôi trì, đều là thứ được sinh ra ở trong thiên kiếp nên hẳn sẽ không xung đột với nhau, hơn nữa hắn cũng đã thí nghiệm qua, Lôi trì vững chắc tới hoang tưởng, chém mãi mà vẫn không xi nhê gì.
"Nhóc con, thái độ gì đó hả?" Ông lão trừng mắt thế nhưng cũng không hề tức giận gì, tuy rằng trợn tròn mắt thế nhưng nụ cười trên mặt vẫn rất là hiền hòa.
"Vèo!"
Không thể không nói, tia sáng kia tốc độ quá nhanh tựa như điện xẹt, như cầu vồng vọt qua vậy, quả thật không cách nào đuổi kịp, không gì có thể sánh ngang với tốc độ của nó.
Nơi nó lướt qua thì thời gian tựa như ngưng trệ, xuyên thấu vĩnh hằng!
Xoẹt!
Một ông lão xuất thủ, ép thẳng về phía vệt sáng đó giúp Thạch Hạo.
Thế nhưng, vệt lụa ấy tựa như có sinh mệnh nên biến hướng, chạy vọt về một phương khác.
"Ồ, có chút ý nghĩa, vật này còn chưa thành tinh mà lại có ý chí nữa à?" Một ông lão khác xuất thủ, bởi vì vệt sáng đó đang lao thẳng tới mình.
"Đồ tốt nghen, cũng là thứ xuất hiện trong lôi kiếp, nếu như ta không nhìn lầm thì hẳn là một góc nhỏ còn sót lại của thanh trát đao bên trên Trảm Tiên đài." Có người thèm khát đầy hứng thú.
"Thứ này hơn phân nửa sẽ rất nghịch thiên, giá trị sợ còn hơn cả Lôi trì, ngăn nó lại, tuyệt đối không thể để nó chạy thoát!" Có người nói.
Một nhóm ông lão đồng loạt xuất thủ ngăn chặn nó lại, không muốn cho vệt sáng này bỏ chạy.
Vừa nãy Thạch Hạo còn đang oán giận đám già chặn đường này, thế nhưng lúc này hắn thở ra một hơi, nhóm người này quá mạnh mẽ, bọn họ ngăn cản bốn phía khiến cho luồng ánh sáng ấy không cách nào chạy trốn được.
"Cẩn thận!"
Có người kinh ngạc thốt lên, bởi vì luồng ánh sáng này xuyên thủng hư không và muốn phá không rời đi, việc này rất là kinh người, một khi để nó chạy thoát thì rất khó bắt giữ lại được.
"Đi ra cho ta!" Một bà lão xanh xao hét lớn, ngón tay búng ra ánh bạc rồi nhanh chóng phóng lớn đánh vào trong.
Ầm ầm, bàn tay ấy đập nát vùng trời nơi ấy, không gian không ngừng tan rã, vệt sáng thần bí ấy bị ép ra và không cách nào lẩn trốn được nữa.
"Vật này trơn như lươn vậy, thu cho ta!" Một ông lão khác hét lớn, hắn lấy ra một chiếc hồ lô kim loại vàng óng, tiếp đó là mở nút ngọc như muốn thu lấy.
Chiếc hồ lô này vô cùng phi phàm đi kèm thần quang năm màu, nơi miệng hồ lô chợt xuất hiện một vòng xoáy tựa như có thể hút cả thiên địa vào trong.
Đây là một món bảo cụ cực kỳ mạnh mẽ, ánh sáng tản ra luồng sóng kinh người, kết quả thì vệt sáng đang bỏ chạy trên bầu trời kia đã bị hút vào trong.
"Ha ha, tới tay, đã bị trấn áp." Ông lão cười ha hả.