"Ầm!"
Một hơi là hơn chín ngàn luồng lôi điện đồng loạt đánh xuống khiến toàn thân Thạch Hạo run rẩy, nhiều nơi be bét máu thịt lộ cả xương trắng hếu.
Lôi điện của tầng trời thứ mười này vốn rất an lành, dù cho hắn có trộm Lôi Kiếp dịch thì cũng sẽ không điên cuồng như thế, nhưng tất cả đều do hắn muốn mang đi cả tòa Lôi trì.
"Lên cho ta!"
Thạch Hạo vận dụng đại thần thông, Luân Hải phát sáng, đồng thời khống chế sức mạnh Côn Bằng, pháp môn Liễu Thần... toàn diện tranh cướp chiếc ao cổ này.
Tất cả mọi người cứng họng chẳng biết nói gì cho phải, trước đây không lâu còn nhìn thấy thần uy ngút trời của hắn, đẩy lùi toàn bộ lôi kiếp, anh hùng tuyệt vời.
Hiện giờ, vậy mà lại trở thành bộ dáng thế kia.
"Vừa nãy, Hoang g**t ch*t trưởng lão của Vương gia cùng với Kim gia trông thật là đẹp trai khí khái, anh tư bộc phát, thế nhưng hiện tại hắn lại đang... trộm Lôi trì, hai hình ảnh chẳng chút tương xứng gì." Có thiếu nữ xinh đẹp nhỏ giọng thì thầm.
Đâu chỉ không tương xứng khí chất chứ, quả thật tựa như là hai người hoàn toàn khác biệt, hiện giờ Thạch Hạo là kẻ tham tài, ôm chặt lấy Lôi trì dù chết cũng không buông, giành giật ở nơi ấy.
"Nè, Hoang, ngươi đang làm gì thế hả, đừng có thế nữa được không, chẳng có thể diện gì cả." Thái Âm ngọc thỏ đỏ mặt thay cho hắn, việc này cũng quá ẩu tả.
"Không cần phải nhắc, ta biết mình đang làm gì." Thạch Hạo cũng chẳng hề lung lay gì, tin chắc đây là Lôi trì chân thật, bởi vì hắn thí nghiệm đủ cách thì hoàn toàn tin chắc là như thế.
Đương nhiên, trong lúc này hắn cũng chẳng hề trì hoãn gì cả, dùng cốt đỉnh thu lấy Lôi Kiếp dịch, hắn sợ lỡ như không lấy được Lôi trì thì lại mất cả chì lẫn chài.
Quả nhiên, Lôi Kiếp dịch nhiều nhất cũng chỉ lấy được nửa ao mà thôi, thậm chí là còn chưa tới nữa
Nhưng đúng lúc này thì Lôi trì như muốn bỏ chảy, nó chấn động ầm ầm.
Tới lúc này thì thiên kiếp gần như muốn kết thúc, thế nhưng tia chớp vẫn điên cuồng như trước, nó còn khủng khiếp hơn cả đại kiếp mà Thạch Hạo chống lại chín tầng trời mười tầng đất, khiến hắn bị trọng thương.
Ngay cả hắn cũng không nghĩ tới, vào thời khắc sống còn, đáng lẽ phải là an lành thế nhưng lại lần nữa da bong thịt tróc, cả người cháy khét.
"Lên cho ta!" Thạch Hạo hét lớn, vẫn liều mạng như trước.
Tiếp đó, hăn cảm thấy hư không run rẩy, khe lớn lan tràn đồng thời ánh chớp càng dày đặc hơn, toàn bộ thiên kiếp như muốn đi vào trong khe hở đó và biến mất từ đây.
"Dừng!"
Thạch Hạo quát lớn, vận dụng toàn lực, Lục Đạo Luân Hồi thiên công được tung ra, Bất Diệt kinh vang vọng, Nguyên thủy chân giải vận chuyển, đồng thời Luân Hải phát sáng, toàn bộ trấn áp chiếc ao này.
Tới thời khắc mấu chốt thì Lôi trì mang theo hắn như muốn cùng nhau tiến vào trong khe lớn trên bầu trời kia.
"Đừng mà, mau dừng lại đi, đi vào chắc chắn phải chết đó!" Tào Vũ Sinh hét lớn.
Rất nhiều người ngây ngốc, tiếp đó là lo sợ.
Bởi vì, dựa theo truyền thuyết, nếu như muốn tìm thấy nguồn gốc của lôi kiếp thì chắc chắn sẽ hình thần đều diệt, thân tử đạo tiêu, xưa nay không hề có ngoại lệ.