Giờ khắc này, Thạch Hạo lòng ngập tràng lửa giận, thần cản giết thần, phật cản giết phật!
Sau khi biết hai con trùng trốn ở trên người của thúc tổ Vương Hi thì hắn ngập trời sát ý, quả nhiên là Vương gia ra tay, không ngờ bụng dạ lại khó lường như vậy, muốn hại chết hắn trong lúc mình độ kiếp.
Kẻ địch đã đê hèn như vầy thì cũng không cần phải nhẫn nhịn làm gì nữa, hắn nổi giận đùng đùng.
Vì mà Vương Hi, gì mà Kim Triển, dám to gan ngăn cản thì giết ngay.
Hắn giơ lên cánh tay và bắt ấn hòng động thủ với Vương Hi và Kim Triển, g**t ch*t thiên tài, đây không phải là việc làm mà Vương gia rất thích ư? Nếu vậy, hắn cũng làm mẫu ngay tại chỗ một phen!
Đặc biệt là, hiện tại Kim Triển lại dám động thủ với hắn, dám chủ động xuất kích về phía hắn, muốn quyết đấu với hắn, vậy thì hắn cũng chẳng hề nể nang gì nữa!
"Triển nhi, lùi lại!" Vào lúc mấu chốt thì thúc tổ của Kim Triển liền tiến lên một bước ngăn cản chưởng đánh của hắn và khiến hắn không thể không lùi lại.
"Thúc tổ, người làm vậy là có ý gì?" Kim Triển không cam lòng, sắc mặt lạnh lẽo muốn ra tay.
Bởi vì, trước nay chưa hề có một ai dám nói năng như vậy trước mặt hắn, khi nãy Hoang lại chẳng hề đặt hắn trong mắt và cứ nói thẳng như kia, nói hắn cút, nếu không sẽ đánh gục ngay.
Đây là vẻ ngang tàn tới mức nào chứ, không cần nói là Kim Triển mà ngay cả những người khác cũng ngây dại.
Đường đường là Kim Triển, được mệnh danh là thiên kiêu một đời thế nhưng lại bị người nạt nộ như vậy, vả lại thúc tổ của hắn lại kéo hắn lui không cho tiến lên chiến đấu, việc này khiến người khác ngạc nhiên!
"Thạch Hạo, phát sinh chuyện gì thế?" Tào Vũ Sinh hét lớn, hắn tất nhiên hiểu rõ rằng đã xảy ra vấn đề lớn gì đó, nếu không Thạch Hạo cũng sẽ không rời khỏi Lôi trì và ép thẳng tới phía Vương gia.
"Bọn họ thả ra một loại trùng kỳ lạ hòng làm hại ta!" Thạch Hạo trầm giọn nói.
"Cái gì?!" Lúc này, tất cả mọi người đều chấn động và run sợ trong lòng.
Thạch Hạo cứ thế vạch trần, là đang tung hứng cùng với Tào Vũ Sinh, đây là vì cân nhắc cho sự an toàn phòng ngừa người khác chó cùn rứt giậu và làm nên chuyện liều lĩnh nào đó.
Hiện giờ nói ra như thế thì hắn tin chắc, nhất định sẽ kinh động tới đại nhân vật, động tỉnh của trận thiên kiếp vừa nãy quá lớn và sẽ có người chú ý.
Chỉ cần có một đại nhân vật thuộc Độn Nhất cảnh nào đó tới ngăn lại thì Thạch Hạo sẽ không cần lo lắng gì nữa, có thể thong dong trừng trị kẻ thù, người hại hắn phải trả giá thật lớn!
"Quá đáng ghét, lại ác độc như vậy, lại dám hại Hoang ngay trong thiên kiếp, là muốn người khác phát điên mà! Hiện tại đang đại chiến với dị vực, Hoang đã chém giết nên uy danh như kia, các ngươi lại muốn hại chết hắn?" Tào Vũ Sinh hét lớn tựa như sợ chuyện không lớn, là muốn kinh động bốn phía.
"Các ngươi còn có tính người nữa không?" Thiên Giác nghĩ cũng hô theo.
Còn Thỏ nhỏ thì không ngừng quở trách la làng hòng kinh động cường giả bốn phương.
Những người khác thì tức giận, quần hùng kích động, rất nhiều người cảm thấy việc này rất chi là quá đáng, dù cho song phương có ân oán như thế nào thì cũng không thể làm hại như vậy.
Bởi vì, đây là lúc cần phải nhất trí chống giặc ngoài thế nhưng lại có người dám dùng thủ đoạn ác độc như thế này để hại chết một vị chí tôn trẻ tuổi phe mình, dù biện minh thế nào thì cũng không được.
"Ngậm máu phun người!" Thúc tổ của Vương Hi sắc mặt đầy u ám hét lớn, tới nước này thì dù chết cũng không thể nhận, nếu không coi như tiêu đời.