Lôi lình, giống như là con trùng dài bằng chiếc đũa, nếu không nhìn kỹ thì cứ tưởng đó là một con rắn, con tới gần này có màu đỏ sậm, toàn thân tựa như được đúc thành từ tiên kim màu máu vậy, khiến người khác cảm thấy lạnh lẽo và cứng rắn.
Thạch Hạo không biết loại sinh vật này là gì thế nhưng lại có thể cảm giác được, con trùng này rất nguy hiểm, không phải là loại bình thường.
Nếu không, thiên kiếp đánh lên trên người của nó thì đã trở thành những cục máu, chứ không thể nào lạnh lùng liếc nhìn hắn như vậy được, đây là một sinh linh vô cùng khủng khiếp.
"Lại dám làm như vậy!"
Hô hấp của Thạch Hạo trở nên dồn dập, trong lòng tức giận không thôi, việc này quá thâm độc, lúc hắn đang độ kiếp thì lại lấy ra sinh vật kỳ lạ như vầy hòng hãm hại hắn, có thể nói là tâm tức vô cùng ác độc.
Biển sấm xuất hiện, từng tia một nổ vang, âm thanh điếc tai, người bình thường không cách nào nhìn thấy được, không cách nào biết tình huống phát sinh xung quanh Lôi trì.
Bởi vì, nơi đây đều là ánh điện đầy kịch liệt, dù cho có mở thiên nhãn cũng sẽ cảm thấy đau nhói.
Thế nhưng, việc này cũng không thể ngăn cản mọi người đưa ra phán đoán, biết rằng có biến, Thạch Hạo đã xảy ra vấn đề.
"Làm sao vậy, Hoang tựa hồ rất tức giận?"
Mọi người vô cùng kinh ngạc, chủ yếu là do con Lôi linh kia quá nhỏ, đồng thời bản thân cũng đã hóa thành tia chớp màu đỏ thẫm, dù cho nằm ở vị trí nào cũng không cách nào bị phát giác được.
vào lúc này, nó tựa như là con rắn độc ngẩng cao đầu, lúc há miệng thì lộ ra răng nhọn sắc bén, trong con ngươi xẹt xẹt sấm chớp, cứ thế thổ nạp tia chớp.
Lôi kiếp không cách nào thương tổn tới nó, nó lấy ánh điện làm thưucs ăn, vô cùng tham lam.
Đương nhiên, nơi thu hút nó nhất vẫn chính là chiếc ao cổ điển chỗ Thạch Hạo, nó nhìn chằm chằm Lôi trì, là Lôi linh nên nó biết đó mới là tạo hóa to lớn nhất.
"Xoẹt!"
Lôi linh đỏ sậm này chuyển động, phát động công kích lao thẳng tới Thạch Hạo, tàn nhẫn và quyết tuyệt.
Vốn là, thân thể của nó có màu đỏ sậm tựa như là kim loại thế nhưng lại rất cổ điển, không phải quá xuất chúng cùng với thu hút sự chú ý của người nhìn, thế nhưng sau khi động thì hết thảy đều thay đổi.
Nó trở nên óng ánh cực kỳ, tựa như là chiếc dùi thần đỏ đậm ướt át, hàng ngàn hàng vạn ánh đỏ lan tỏa đầy mãnh liệt, toàn bộ thân thể căng cứng thẳng tắp tựa như là một thanh tiên mâu dài bằng chiếc đũa, nó bắn như điện thẳng về phía Thạch Hạo!
Vèo!
Quá nhanh, nó ngay lập tức đâm thủng hư không, chớp mắt đã tới bên cạnh Lôi trì và tiến thẳng tới mi tâm của Thạch Hạo, nó muốn một đòn g**t ch*t, xuyên thủng cái trán, giết đi nguyên thần của hắn.
Rất rõ ràng, Lôi linh này vô cùng tàn bạo, lúc sát phạt thì rất đơn giản và trực tiếp.
Thạch Hạo lạnh lùng, hắn phản ứng cực nhanh, trong lúc giơ tay thì vận chuyển ngay kinh văn Bất Diệt, hai ngón tay phát sáng lưu chuyển màu vàng kim nhạt, tựa như là Giao long tiễn* kẹp về phía Lôi linh.