Chư hùng Vương gia đối đầu với Thạch Hạo, không thể nào chịu đựng nổi sự quật khởi của Thạch Hạo!
Vương gia có năm con rồng bị trục xuất tới Đế quan, lý do cũng liên quan trực tiếp tới Thạch Hạo, đây là đại hận, nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn thì bọn họ sẽ không thể nào rời và sẽ chết trận ở chỗ này.
Vì vậy, người Vương gia ở trong Đế quan này đều rất căm ghét Thạch Hạo, càng sâu nặng hơn so với những tộc nhân trên cửu Thiên.
Thạch Hạo độ kiếp, thúc tổ của Vương Hi đã âm thầm bẩm báo cho nhân vật trọng yếu trong Đế quan, ngay cả năm con rồng còn sống từ thời Thái cổ cũng biết được!
Thúc tổ của Vương Hi vung ống tay áo, nếu quan sát kỹ thì đó là một chiếc hộp đó, bên trên có viết một chút chữ nhỏ khiến hắn vô cùng giật mình.
Đây chính là thánh vật do Vương đại ban xuống, là một thứ không tài nào tưởng tượng nổi, ẩn chứa sinh linh.
"Trời ơi, thên gian lại có thứ này ư, lại có sinh linh này sao?" Thúc tổ của Vương Hi run rẩy sợ hãi, thế nhưng theo sát sau đó là mừng rỡ.
Bất kể nói gì đi nữa thì dùng vật này để giết Thạch Hạo thì cũng sẽ không cần lo lắng tới an nguy cho mình, hơn nữa nếu như đào tạo đúng phương pháp, dùng đúng cách thì tương lai sẽ trở thành nội tình của Vương gia, trở thành đầy tớ vô địch.
Chỉ là, hắn khó mà kìm nén được kích động, đầy ngón tay không ngừng run rẩy, bởi vì thú này quá hiếm lạ, trước nay chưa từng xuất hiện.
"Đạo huynh, ngươi làm sao vậy?" Thúc tổ của Kim Triển hỏi, bởi vì hắn nhìn thấy được cánh tay của đối phương hơi run run, ống tay áo đang rung động.
"À, không có gì, chỉ là khi nghĩ tới cảnh Hoang bị phế thì trong lòng chợt cao hứng mà thôi." Thúc tổ của Vương Hi không hề che giấu vẻ vui sướng này, trên mặt lộ nụ cười.
Bởi vì, vật trong tay của hắn có thể gây họa cho thiên kiếp, ảnh hưởng rất lớn, có thể quấy nhiễu Thạch Hạo đắc đạo!
Thiên kiếp vẫn chưa kết thúc, tuy rằng chuẩn bị chấm dứt thế nhưng chín vùng trời mười vùng đất vẫn chưa hề biến mất, nếu như ném vật này ra ngoài thì chắc chắn sẽ dẫn tới biến cố kinh thiên!
Thúc tổ của Vương Hi nở nụ cười vui vẻ, những nếp nhăn trên mặt càng nhăn nheo hơn.
Lôi linh, là sinh linh trong truyền thuyết, hầu như chưa một ai thấy qua, không tin thứ này lại tồn tại.
Nhưng mà, bên trên hộp đá cổ điển mà thúc tổ của Vương Hi vừa nhận được lại viết một hàng chữ nhỏ, nói rằng bên trong có Lôi linh!
Tương truyền, nó được sinh ra trong thiên kiếp, lai lịch đáng sợ tới kinh người, có thể nuốt ánh chớp thậm chí là ăn cả thiên kiếp, vì sẽ đó không một ai tin lại có thú này.
Cái gọi là vật cực tất phản*, bên trong thiên kiếp, một khu dựng dục ra sinh linh có sức sống thì chắc chắn rất ghê gớm, tất nhiên sẽ không sợ lôi đình, thậm chí sẽ dùng thú này làm thức ăn.
(*): Tức là sự vật phát triển đến cực điểm thì sẽ chuyển hoá theo hướng ngược lại.
Từ xưa tới nay, không cần nói là những người bình người sẽ không tin lại có sinh vật này tồn tại, ngay cả những chí tôn chân chính cũng sẽ không tin, bởi vì chuyện này chẳng có chút đạo lý nào cả.
Thiên kiếp là gì, đó là uy phong của trời cao, nó tồn tại trong thời gian ngắn ngủi thì làm sao trong một thời gian có hạn đó dựng dục ra một loại sinh linh chứ?
Chuyện này chẳng phù hợp đạo lý gì!
Nhưng, hiện tại thúc tổ của Vương Hi đang nắm trong tay, hắn tin chắc, Vương đại sẽ không bắn tên không mục đích, không thể tính sai được, với thân phận của vị tổ tiên này thì làm sao nói đùa được chứ?