Thạch Hạo muốn kích nổ Cực điểm nơi bụng và bắt đầu khai thiên tích địa, phóng thích ra sức mạnh bên trong 'cánh cửa', do đó bước lên con đường của chính mình.
Xung quanh, từng bóng người bên trên từng đại lộ kim quang đều đứng ngay thẳng, đó là cao thủ của Đế tộc, tất cả đều giơ tay lên, hoặc là cầm binh khí hoặc là kết pháp ấn nhắm ngay Thạch Hạo, muốn một đòn đánh chết!
"Mở!"
Thạch Hạo hét lớn, hắn quết đoán mở ra con đường của chính mình, kích nổ Động thiên duy nhất đã áp súc thành một điểm nhỏ trong cơ thể kia, muốn mở ra vô vàn cánh cửa bên trong bụng.
Nơi đây là nơi nhiều cánh cửa nhất, là vị trí đặc thù của cơ thể, là vị trí được tuyển chọn.
Thế nhưng, nếu làm như vậy thì không cách nào đoán được kết quả, mức độ phiêu lưu quá lớn, hơi tí sẽ tan xương nát thịt, hình thần đều diệt, quá xúc động và mạo hiểm.
Ầm!
Tựa như là trời tan vỡ, vị trí bụng của Thạch Hạo xuất hện vô số thần quang không ngừng lan tỏa, tựa như là một vầng thái dương nổ tung khiến con mắt của mọi người đau nhói khó lòng nhìn thẳng.
Đặc biệt, còn có một luồng năng lượng không cách nào tả nổi đang lao ra, tràng vực mạnh mẽ xé nứt thiên địa, ảnh hưởng tới sự ổn định của không gian cùng thời gian.
Từ trước tới này chưa từng có người nào vượt cửa ải mà lại kịch liệt như dứt khoát như vậy, người khác đều phải từ từ tiến lên thế nhưng Thạch Hạo lại dùng mạng thể vật lộn, sinh tử cũng chỉ trong chớp mắt.
Sai một bước thì hắn sẽ thân tử đạo tiêu, thế gian không còn Thạch Hạo nữa.
"Xoẹt!"
Xung quanh chợt có người công kích, nặn pháp ấn, triển khai tổ thuật về phía trước, muốn đánh tan chùm ánh sáng óng ánh đó để g**t ch*t Thạch Hạo.
Còn có người giữ chặt mâu sắt ngăm đen đâm thủng bầu trời, đánh nát trời cao, bá tuyệt trong thiên địa, muốn đâm xuyên chùm sáng, đoạt lấy mạng Thạch Hạo!
Bên trên từng đại lộ kim quang, nhân vật Đế tộc đều vô cùng nghiêm túc, vận dụng toàn lực, bởi vì bọn họ cảm ứng được thứ gì đó, không thể để Thạch Hạo bước ra bước kia được!
Ầm ầm ầm!
Trời long đất lở, quỷ khóc thần gào, cơn mưa to như trút nước đổ xuống, nó có màu đỏ thắm, bởi vì đây là máu, không ngờ lại là Trời khóc.
Ngoài ra, vô số thi thể thần ma cùng với tiên dân, thậm chí có cả thi thể đã chết đi của Chân Tiên nằm vắt ngang trong không trung.
Cảnh tượng này kinh động cả thiên địa, khiến cho tất cả mọi người đều tê dại da đầu.
Khi Hoang đạp lên con đường của chính mình thì tại sao lại dẫn ra cảnh tượng kỳ dị như thế này.
"Không hoàn toàn là dị tượng, có đôi chút chân thực, một vài thi thể vùng thoát từ trong mộ cổ, là bị sức mạnh kỳ dị lôi kéo, như thế nào gọi là vang dội cổ kim, chính là đây, đã kinh động tiên dân!"
Dù cho đã chết đi thế nhưng thân thể vẫn bất diệt, mạnh mẽ tới đặc biệt, vẫn bị lôi kéo bởi cảm ứng thiên nhân như trước để xuất thế, nằm ngang dọc trên không trung.
"Đây chính là sự tán thành hay là sự căn thù của thiên địa? Dù nói gì đi nữa, thì đây cũng là một việc vô cùng vĩ đại!" Có người trầm giọng nói.
Lúc này, mọi người đều chấn động khó nói nên lời, chỉ có cá biệt vài người mới có thể thì thầm to nhỏ.
Nơi phía Thạch Hạo vẫn óng ánh như trước, vô cùng chói mắt, khó có thể nhìn thấy chân thân của hắn.
Bởi vì, Cực điểm bên trong bụng của hắn đã nổ tung, Động thiên duy nhất theo cực điểm đó được mở rộng và kích nổ 'Tiên môn', không ngừng thả ra sức mạnh mà ngoại nhân không tài nào tưởng tượng nên được.
Màn ánh sáng ấy cuộn trào, thần lực tựa như sông dài từ trong cơ thể hắn lao ra ngoài, vẻ rực rỡ tới cực hạn, khí tức thần thánh che ngợp cả bầu trời.