Đế tộc xuất thủ, ai có thể làm đối thủ!?
Không chỉ một người di chuyển, tuy rằng động tác không phải rất nhanh thế nhưng đồng loạt đều xông về trước, đều muốn tiêu diệt lấy Thạch Hạo!
Đây là một chuỵên vô cùng nghiêm tọng, từ xưa tới nay đừng nói là một chọi nhiều, dù là có thể tranh bá cùng với một vị Đế tộc thì cũng đã rất khó tìm được rồi.
Đế tộc vừa hiện, thiên hạ khuất phục, đánh đâu thắng đó, không một ai có thể đương đầu!
Bọn họ còn có cách gọi khác, chính là vô địch, là thần thoại sống, xưa nay không hề gặp đối thủ trừ khi là đôi bên gặp gỡ nhau, nếu không sẽ quét thẳng một đường.
Đồng cấp, đồng thế hệ, không một ai có thể ngăn được, thậm chí không hề có địch thủ nào đỡ nỗi năm chiêu!
Đây là chiến tích đáng sợ biết dường nào, phàm là sinh linh của những tộc khác khi nhìn thấy thì đều ôm lòng tuyệt vọng, cơ bản không có tư cách để chiến một trận, cách biệt quá xa xôi.
"Ha ha... Hoang, nếu như có thể sống sót thì xem như là nghịch thiên rồi đó, ta sẽ rất bội phục!" Xa xa, thúc tổ của Vương Hi nở nụ cười khiến vết nhăn đầy mặt, thế nhưng hàm răng trắng bóng khiến cho nụ cười ấy trở nên lạnh lẽo, tất nhiên là hắn không hề thật tâm chútn ào, chỉ cảm thấy rằng Thạch Hạo chắc chắn sẽ chết.
"Boong!"
Trường thương kia quá vàng óng, mũi thương sắc lan tỏa hàng trăm hàng ngàn vệt thương mang ngút trời, động càn khôn, không gì không xuyên thủng, sát khí kinh thế.
Nó không ngừng nhảy múa di chuyển trong mảnh vỡ thời gian, cứ thế lao thẳng về phía mi tâm của Thạch Hạo hòng một thương xuyên thủng, lấy tính mạng địch thủ!
Cặp mắt của Thạch Hạo trở nên lạnh lẽo, một quyền nối tiếp một quyền, tựa như là nắm giữ sức mạnh của thời gian, cướp lấy sức mạnh của trường thương vàng óng này, có thể thấy được, nơi đó có từng miếng kim loại bị giữ lại.
Trường thương vàng óng bị hắn nện trúng liền lưu lại những mảnh vỡ do gỉ sét bong tróc, và thậm chí còn giải thể thế nhưng mỗi lần qua đi thì nó lại lần nữa óng ánh, tựa như là tái sinh sau muôn vàn thử thách.
Việc này vô cùng đáng sợ, trường thương vàng óng này tựa như là bất diệt, dù cho sau khi giải thể thì vẫn có thể ngưng tụ gây dựng lại cùng nhau, sát khí vô biên!
Bởi vì, nó vốn không phải là thực thể, chỉ là vết tích do bộ tộc An Lan lưu lại, thuộc về một vị Vương bất hủ, giết khắp thiên hạ vẫn không hề có đối thủ.
Mặc dù loại truyền thừa này đã cách thời gian dài đằng đẵng, chỉ sinh sản ở trong máu huyết thế nhưng vẫn bất diệt, khiến cho dòng chính của Đế tộc vẫn hành dũng vô địch trong đồng đại!
Chỉ một Đế tộc mà đã khủng khiếp như vậy rồi, làm sao đối phó với cả nhóm đây?
"Không xong!" Tào Vũ Sinh trầm giọng nói, dựa theo tình huống hiện tại thì càng về sau Thạch Hạo càng khó có thể chặn đứng được, cân sức ngang tài thì cũng sẽ bị Đế tộc khác g**t ch*t.
"Đâm thủng vĩnh hằng!" Cô gái kia khẽ quát, lúc há miệng thì phun ra một làn sương trắng lan tới trường thương vàng óng ấy, lúc này khiến nó càng thêm óng ánh, thế đi tựa như bẻ cành khô, đâm thủng càn khôn.
Đòn đánh này muốn phá tan sự phong tỏa Luân Hồi của Thạch Hạo ư? Trái tim của rất nhiều người tựa như nhảy thẳng lên cổ họng, lo lắng thay cho hắn.
"Rầm!"
Đúng lúc này thì trong cơ thể của Thạch Hạo vang lên tiếng trầm thấp, ngay cả như không cũng rung bần bật theo, tựa như một chiếc trống tiên được gõ vang khiến linh hồn của mọi người đều run theo.