Thạch Hạo rất mệt mỏi, cơ thể cứng chắc có thể so sánh với thần kim như hắn mà giờ gặp tổn thương vô cùng thê thảm, vết máu đầy người, một vài nơi lộ cả xương trắng hếu.
Ngoài ra, trên người hắn có vô số vệt sét đánh, cháy đen khắp nơi, thậm chí ngay tại lồng ngực bị thủng một lỗ thật to và ánh điện xèn xẹt.
Vô cùng thê thảm, hắn đã xông qua được tám tầng trời và phải cái giá cực kỳ lớn, dọc theo con đường này hắn đã gặp phải quá nhiều đối thủ, tất cả đều mạnh mẽ vô cùng, từ trong thiên quân vạn mã giết thẳng tới tận đây.
Một ai dù có mạnh mẽ hơn nữa thì cũng rất khó có thể quét ngang địch thủ khắp thiên địa, đối thủ đầy rẫy, chém giết không bao giờ hết, kiến có thể g**t ch*t voi mà lại, huống chi lại là chiến đáu với chủng tộc hiếu chiến dị vực?
Cây cầu lơ lững thối lui, ánh chớp lấp lánh, Thạch Hạo lảo đảo đứng bên trên tầng thứ chín, thật sự hắn như không cách nào kiên trì nổi nữa, hắn không biết bản thân có thể tiếp tục chiến đấu nữa hay không.
Phương xa từng món bảo cụ vọt lên va chạm với trời cao, đốm lửa rực rỡ lan tỏa tựa như là từng ngôi sao va chạm và nổ tung.
"Giới này sẽ bị giệt, ngay ngày hôm này!" Có sinh linh hét lớn, sức chấn động khiến linh hồn người nghe run rẩy.
Tiếp đó, Thạch Hạo nhìn thấy được một bàn tay màu đen vụt ngang vòm trời, bao phủ toàn bộ bên trên, không chỉ khiến cho rất nhiều bảo cụ phá nát mà còn có những thiên thể, mặt trăng... rơi vào trong lòng bàn tay ấy và bị bóp nát.
Cảnh tượng này, quá chấn động lòng người.
Con ngươi của Thạch Hạo co rút nhìn chằm chằm nơi ấy.
Bên ngoài thiên kiếp, tu sĩ trẻ tuổi đều thấy được màn này, từng người hít vào ngụm khí lạnh, chuyện này... vượt qua những dự đoán của mọi người, đó là sức mạnh Bất HỦ.
Tuyệt đối là người ở cấp độ này xuất thủ, thiên kiếp này quá b**n th** mà, đại nạn như vầy giáng lâm thì ai có thể vượt qua?
Chẳng lẽn nói, Hoang phải độ loại kiếp này ư?
Lúc này, không cần nói là những người khác mà ngay cả thúc tổ của Kim Triển cũng có chút đồng tình với Thạch Hạo, nói: "Nếu như gặp phải sức mạnh kia, chết không toàn thây!"
"Người trẻ tuổi này cho rằng mình rất mạnh ư, cho rằng thiên kiếp sẽ độ dễ dàng ư, chủ động dẫn kiếp, không phải ai cũng sẽ bình yên vô sự, dù cho ngươi là thiên tài tuyệt thế đi nữa thì cũng phải chết thôi!" Thúc tổ của Vương Hi cười lạnh nói.
"Đáng ra sức mạnh của thiên kiếp phải tương ứng cùng cảnh giới chứ!" Xa xa, Thập Quan vương nhìn chằm chằm màn chớp ấy, nhìn về thiên kiếp không gì sánh được kia rồi lẩm bẩm.
Cho dù là tự thân dẫn kiếp khiến lôi đình tức giận thì cũng không nên chặn ngang tiến tới vậy chứ, tuyệt không thể nào ngay lập tức vượt qua mấy đại cảnh giới được, nếu như thế, thì làm gì còn đường sống nào.
Thiên kiếp, là hủy diệt và cũng là thử thách là hi vọng, còn là một loại tân sinh.
Bên trong tuyệt vọng sẽ làm cho người khác thấy một tia hi vọng, trong trạng thái hủy diệt sẽ thai nghén nên sức mạnh của tân sinh, một khi vượt qua thì chỗ tốt rất là nhiều ngang ngửa với một lần niết bàn.
Người có thể chịu đựng nổi thì tựa như lột xác, như trải qua một cuộc rèn luyện, tiến một bước trên con đường lớn mạnh của bản thân!