Thân thể của Thạch Hạo chấn động rồi đi tới cây cầu lơ lững đi kèm lôi điện kia, tiến lên cửu Thiên, giết từ thập Địa lên thẳng nơi này!
Đây là một hành động vô cùng hoành tráng, vô số đại quân, vô số bến bờ, không hề nhìn thấy phần cuối, thế nhưng hắn lại cứ thế xông qua, giết thẳng tới nơi này!
Chỉ là sau khi tới nơi này thì nguy hiểm càng tăng hơn!
Nơi đây vốn đang đại chiến nên tiếng kêu giết rầm trời, Thạch Hạo tự tiện xông vào trong tựa như là tới tham chiến, lập tức bị rất nhiều sinh linh chú ý tới.
Tu sĩ của dị vực điên cuồng vồ tới, chẳng chút lưu tình thậm chí còn từ bỏ đối thủ hiện tại của mình, và bắt đầu săn bắt hắn!
Tiên dân đang rơi vào thế hạ phong nên không có nhiều người có thể tới giúp đỡ, tình cảnh của Thạch Hạo trở nên vô cùng nguy nan, thậm chí mức độ nguy hiểm còn hơn ở thập Địa, bởi vì sinh linh ở cửu Thiên này có sức chiến đấu hơn cả đoạn dài!
Thạch Hạo không hề có lựa chọn nào khác, chỉ có thể một đường liều mạng xông lên, đã tới bước này rồi thì sao có thể quay đầu lại? Dù ngươi có lùi bước thì cũng không thể, lôi kiếp sẽ không hề biến mất, hoặc là thành công chịu đựng tới cùng, hoặc là sẽ bị đánh tới chết!
Hơn nữa, người ngoài không cách nào trợ giúp, không cách nào can thiệp vào loại kiếp này được, lôi kiếp không cách nào tránh được.
"Bảo vệ vợ con ba mẹ ta, giết!"
"Coi giữ sơn hà ta, nhiệt huyết cứ tung bay, giết!"
Tiên dân không ngừng hét lớn, không ngừng xung phong, tuyệt không hề sợ chết, từng người dù cho đầu có lìa khỏi cổ thì thân thể vẫn theo quán tính xông thẳng tới, vung mạnh các thanh binh khí trong tay.
Thạch Hạo như đồng cảm, tựa như trở lại thời đại tuyệt vọng ấy, rơi vào trong cảnh giãy giụa đó, lúc này trở nên hăng hái trong cuộc tận thế, trở nên bất khuất huyết chiến trước cuộc mai táng diệt vong của Tiên cổ.
"Tới đây nào, đám nhãi nhép của dị vực kia, hôm nay phải giết cho thật sảng khoái!" Thạch Hạo hét lớn, không hề phân biệt rõ đây là lôi kiếp hay là mộng về lại Tiên cổ, thế nhưng hắn đang không ngừng liều mạng.
Keeng!
Một Vương giả giáp bạc đập tới, trong tay nắm chặt lấy một thanh Phương Thiên họa kích, cưỡi bên trên một con mãnh thú đầy uy mãnh, cả hai nhanh chóng xông lại.
Con thú cưỡi kia vô cùng to lớn, tựa như là một ngon ma sơn sừng sững chở lấy người này, tiếng gào thét rầm trời, hư không bị dẫm đạp tới nổ vang, toàn bộ sinh linh xung quanh đều dạt sang hai bên.
"Thuộc về ta, thu ngươi làm kẻ hầu!" Tu sĩ Vương tộc mặc giáp bạc hét lớn, hắn có cảnh giới Trảm Ngã.
Việc khiến người khác kinh ngạc chính là, cảnh tượng này vô cùng chân thật, hắn đang mở lời với Thạch Hạo, sinh linh do tia chớp hóa thành ở nơi này còn đáng sợ hơn cả thập Địa, quá kỳ lạ.
"Vương tộc là cái thá gì chứ, ta cũng không phải chưa từng giết qua!" Thạch Hạo hét lớn, keng, trong tay hắn xuất hiện một thanh trường đao vừa dày vừa nặng và cũng rất mạnh mẽ, thân đao sáng bóng như tuyết.
Là do sấm chấp hóa thành, hắn vận chuyển bảo thuật Lôi đế và hình thành nên một thanh binh khí như vậy.
"Vậy thì chết đi!" Vương giả giáp bạc kia rống lớn điều khiển thú cưỡi dẫm mạnh về phía thân thể của Thạch Hạo, vả lại thanh Phương Thiên Họa kích trong tay của hắn thì chém thẳng tới.