"Gào..." Tiếng hét chói tai, một con quái vật mặt người thân sư tử vọt tới, cả người nó tỏa ra kim quang, tốc độ càng lúc càng nhanh vượt qua những sinh linh khác.
Ầm!
Tới cuối cùng, nó hóa thành một tia chớp vàng óng cả ngàn dặm vắt ngang trời cao, móng vuốt to lớn vỗ mạnh xuống, kim quang vạn sợi, hư không tan nát, khe hơ đen ngòm lan tràn, cảnh tượng đáng sợ.
Boong, Thạch Hạo dùng tay không đỡ trực diện đòn đánh này của nó, tiếng vang đinh tai tựa như kim loại va chạm, tia lửa tung tóe khắp nơi.
"Giết!" Thạch Hạo khẽ quát, tiếp đó cong người bậc nhảy lên trên, né tránh những sinh linh khác và công kích thẳng về con quái vật này.
Ầm ầm!
Tốc độ của con quái vật mặt người thân sư tử rất nhanh, hoàn toàn vượt qua sự tưởng tượng của rất nhiều người, chớp mắt đã phóng đi thật xa, hơi lật người là hơn ngàn dặm, quả thật khó có thể truy kích.
Đây là tốc độ của tia điện!
Vèo!
Một lát sau thì nó lần nữa vọt tới, giương nanh múa vuốt, kim quang ngàn vạn, sóng nhiệt úc vạn, quá óng ánh, tựa như là một con thần chủ khổng lồ xuất kích vậy.
Hoàn toàn chính xác, nó là thủ lĩnh ở khu vực này, chỉ huy rất nhiều đại quân đang bò dậy từ trong núi thi biển xương và công kích thẳng về phía Thạch Hạo.
"Giết!"
Cũng trong lúc đó, rất nhiều sinh linh tới từ dị vực cũng gầm lớn, âm thanh kinh thiên động địa, tiếng giết vang trời, càn khôn như rung lắc!
"Gào..." Quái vật mặt người thân sư tử tiến công đánh thẳng về Thạch Hạo trước tiên, một cái bật nhảy là cả ngàn dặm, tốc độ quá nhanh.
"Chém!" Thời khắc này, con mắt của Thạch Hạo mở to, quyết định dùng một đòn để đánh gục, vận dụng thủ đoạn mạnh nhất của mình, nếu không con đường phía sau sẽ càng khó tiến hơn.
Bởi vì, theo như tình cảnh lúc này thì hắn bắt buộc phải xông qua cửu Thiên thập Địa, hiện tại cũng chỉ là vừa mới bắt đầu mà thôi!
Nắm đấm của hắn phát sáng, tích tụ sức lực, vận dụng một thân sở học, cốt văn tỏa sáng đan dệt dày đặc trên nắm đấm, vận dụng bảo thuật Thượng Thương chí tôn trời sinh của mình!
"Ầm ầm!"
Nắm đấm vung tới, thiên địa biến sắc, mấy gió nổ tung, quá khủng khiếp, nơi đây tựa như có một ngôi sao đang nổ tung vậy.
Ánh sáng ấy vô cùng lấp lánh chiếu rọi cả bầu trời, và cũng chiếu lên từng gương mặt trắng bệch của những tu sĩ trẻ tuổi đang quan chiến, ai nấy cũng đều khiếp sợ, sức chiến đấu của Hoang mạnh tới mức nào?
Khí thế quá bá đạo được thể hiện từ cú đấm ấy, dù là tu sĩ Trảm Ngã cảnh có tới thì cũng sẽ bị một quyền đánh bại, rất có thể sẽ bị đánh gục ngay tại chỗ!
Hiện tại, uy thế của Thạch Hạo hoàn toàn khác trước kia, bế quan nhiều năm, bản thân tự tiềm tu, lấy thân làm chủng, thực lực càng mạnh thêm. Đồng thời, hắn cũng càng hiểu rõ hơn về bảo thuật trời sinh của bản thân mình, vượt qua đạo quả trước kia!
Đòn đánh này, nắm đấm của hắn tựa như vầng thái dương nhỏ chói lòa tới cực điểm, quả thật không cách nào nhìn thẳng được.
"Gào..."
Con quái vật mặt người thân sư tử kia rít lớn, nó đối công với nắm đấm của Thạch Hạo, vung móng vuốt lớn màu vàng của mình tới, cái miệng lớn như chậu máu cũng mở rộng, ứng phó toàn lực.
Đồng thời, những sinh linh khác ở xung quanh nó cũng vọt tới, chúng nâng cao binh đao công kích về phía Thạch Hạo.
Ầm!
Một quyền của Thạch Hạo đánh gãy móng vuốt màu vàng của con quái vật này, đồng thời nắm đấm cũng xuyên thẳng qua cái miệng lớn như chậu máu ấy rồi khẽ chấn động, đầu lâu của nó bị phá nát.