Chúc các bác ăn lễ ngon miệng, rượu bia hạn chế :))))
Cầu Phiếu Đề Cử, mỗi một Like, mỗi một Phiếu Đề Cử của các bác là nguồn động lực để mình đi tới cuối bộ truyện này :grin:
===========================
Cứ thế Kim Chí Phi bị chém lìa đầu lâu, cảnh tượng này khiến mọi người đều tê dại da đầu, một nhân vật ngất trời cứ thế bị chém như vậy, thật sự chấn động cả lòng người!
Thạch Hạo cầm lấy đầu lâu hơi chút cháy khét của hắn, đó là do tia chớp bổ trúng khiến nó cháy khét, tóc tai rối bời, đồng thời máu tươi không ngừng ứa ra, một đao hạ xuống và một đầu lâu lăn lốc, thắng loại hoàn toàn.
Cảnh tượng này khiến cho mỗi một vị tu sĩ trẻ tuổi đều hãi hùng khiếp vía, Kim Chí Phi phi phàm tới cỡ nào chứ, là cao thủ trẻ tuổi nổi danh của Kim gia thời cận đại này, tìm lực to lớn, vượt qua lôi kiếp thế nhưng hôm nay vẫn bị thua, bị cắt lìa đầu lâu!
Cảnh tượng này giàu có tính uy h**p, làm người thầm than không thôi! Không hổ là Hoang, hắn có thể tự mình chém mười Vương ở biên cương Đại Xích Thiên thì cũng có vốn liếng, hiện giờ đã được chứng minh.
Chỉ là lời nói cuối cùng, tìm cái hũ ướp muối thân thể của Kim Chí Phi để làm món ăn, thật sự là hơi phá đi hình tượng oai hùng của mình.
"A..." Kim Triển hét lớn, cả người đều là cốt văn, tựa như là Bông hoa đại đạo đang nở rộ, khủng khiếp ngập trời.
Hắn áp sát về trước, muốn quyết một trận tử chiến với Thạch Hạo.
"Không nên ép hắn hạ thủ, Bát thúc vẫn còn chưa chết!" Vương Hi khẽ nói, khuyên bảo Kim Triển.
Kim Triển vốn là nhân vật thiên kiêu một đời, ngang dọc tứ phương, xưa nay đều đánh đâu thắng đó nên chưa từng gặp qua cảnh tượng này, lại có người giết tộc thúc của mình ngay trước mặt mình?
"À, chỗ ta có cái hũ nè, cứ rắc muối lên trên rồi hầm nhừ, đại kiếp nạn đen tối sắp tới rồi, loại thịt này ngày sau chắc chắn sẽ càng ít nữa, hiện tại xơi được miếng nào hay miếng đó." Kiếm nhỏ màu vàng kêu lên.
Vèo, nó ném tới một chiếc hũ bằng đồng.
"Chỗ ta cũng có nè, hũ đồng cỡ lớn đó, vừa khéo có thể hầm thịt thần của Trảm Ngã cảnh." Thái Âm ngọc thỏ két lớn rồi bém mạnh một chiếc hũ lớn.
Mặc dù chỉ là một cô bé thế nhưng lại biểu hiện ra vẻ bất lương vô cùng.
Tất cả mọi người chẳng biết nói gì cả, khi nhìn về phía bọn họ thì lại âm thầm mặc niệm cho Kim Chí Phi, bất hạnh biết bao nhiêu chứ. Không không đi chọc đám người này, lại muốn giết Hoang, hiện giờ ngược lại còn bị người khác ướp muối nấu món ăn.
"Ủa vậy có phải hình người không thế, nhìn như thế trong lòng ta bất an lắm, nhanh nhanh đánh hắn về nguyên hình đi, xem thử là con lười hay là con ngựa!" Tào Vũ Sinh hét lớn.
Bởi vì, bọn họ vô cùng chán ghét Kim gia cùng Vương gia, hai tộc này bắt nạt ức h**p nhằm vào Thạch Hạo, muốn đẩy hắn vào con đường chết, hiện giờ nhân vật trọng yếu của đối phương bị bắt dữ nên ra sức chế nhạo.
"Muốn chết!" Kim Triển gầm nhẹ, hắn không cách nào bình tĩnh được nữa, hoàn toàn khác biệt với dáng vẻ lạnh lùng ngày thường.
Lúc này, hắn rất muốn xuất thủ trấn áp mấy người này, muốn quyết chiến với Thạch Hạo!
"Ầm!"
Nhưng vào lúc này chợt có một ông lão xuất hiện, một phát chụp lấy cánh tay của hắn, nói: "Ngươi không thể ra tay được, bởi vì chỉ có thể thắng chứ không thể bại, phải luyện thành Kim thân bất bại, trở thành đệ nhất nhân trong thế hệ trẻ tuổi!"