Con ngươi của Kim Chí Phi như là lưỡi dao sắc bén, trong lúc há miệng là từng tia chớp đan dệt, tay phải vung mạnh tỏa ra bảo quang và ngưng tụ ra một con mắt và nhào thẳng về phía Thạch Hạo.
Tiếp đó, mi tâm của hắn phát sáng và xuất hiện một vệt hình kiếm đỏ đậm như máu, nó hóa thành sát kiếm chém thẳng ra ngoài đi kèm là ánh kiếm cuồn cuộn!
Chỉ vừa mới bắt đầu mà hắn đã vận dụng tới ba loại bảo thuật công kích hướng Thạch Hạo!
Tất cả mọi người đều lui về sau, không dám tới gần.
"Mời lên trên đạo đài, không được chiến đấu ở bên dưới!" Thác Cổ Ngự Long quát lên.
Con cháu trong Đế quan đều có tình cảm với đảo Bích Lạc này, bọn họ sinh ra ở quan nội, lớn lên ở quan nội, di chỉ Chân Tiên ở nơi này khả năng có quan hệ rất thân với tổ tiên của bọn họ.
Ầm!
Thạch Hạo đơn giản và thẳng thắn, hay tay nắm pháp ấn và diễn biến ra Lôi đế đại pháp, giữa bầu trời cuồn cuộn mây đen, hơi nước ngưng tụ hình thành nên mảng tối om.
Đồng thời, trong lúc này hắn bay thẳng lên trời cao, không ngừng kết ấn khiến cho Lôi pháp càng hùng vĩ hơn!
Thần thông Lôi đế, không cách nào tưởng tượng được, đặc biệt một khi kết hợp với uy phong của thiên nhiên thì càng khủng khiếp, lúc nó đạt tới mức tận cùng thì có thể nổi liền thiên kiếp!
Ầm ầm ầm!
Ánh chớp bạo nổ tuôn thẳng về phía Kim Chí Phi.
Song phương đều tỏa ra lôi điện, thế nhưng lại hoàn toàn khác nhau.
"Ầm!"
Lôi điện giao kích liền xuất hiện ánh nhiệt chói mắt, chúng không ngừng giao đấu rồi tiếp đó là dập tắt.
"Tiểu bối, chỉ có ngần ấy thủ đoạn thôi ư, ta đưa ngươi đi vãng sinh!" Kim Chí Phi cười lạnh, khí thế của hắn tăng vọt, thần uy hừng hực, lớn hơn lúc nãy cả một đoạn dài.
Lôi điện từ trong miệng của hắn lao ra càng dữ đội hơn, con mắt được diễn hóa từ bàn tay phải lại càng dũng mãnh cực kỳ, nó tăng lên tựa như ngọn núi cao, khe hở mở rộng như muốn nuốt trọn Thạch Hạo vào trong, đồng thời vệt hình kiếm đỏ thẫm nơi mi tâm của hắn càng kinh người hơn, tựa như một thanh tiên kiếm reo vang.
Xèo!
Thạch Hạo tiến đánh một đòn rồi bay lên trời cao, tới lúc này đã bước lên trên đạo đài hùng dũng ấy, hai tay không ngừng kết ấn như trước.
Hắn cũng không hề từ bỏ Lôi Đế pháp trái lại còn đẩy nhanh hơn nữa, không ngừng lôi kéo mây lớn từ khắp nơi, tụ nạp ức vạn lôi điện, hình thành một bức tranh bão táp bên trên trời cao.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc, thủ đoạn này quá đáng sợ.
Một giây sau, cuồng phong gào thét, cát bay đá chạy, nguyên tố lôi điện trong thiên địa bị cuốn tới nơi này, âm thanh ầm ầm đinh tai nhức óc.
Năm đó, Thạch Hạo từng chiến đấu với Chân Thần của Thiên Nhân tộc ở ban gàn châu, dùng cảnh giới thấp của bản thân đánh ra một thức đặc biệt của bảo thuật Lôi Đế, nối liền sức mạnh to lớn của thiên địa, sản sinh ra lôi đình gần bằng với thiên kiếp, thực hiện việc giết địch vượt cảnh giới!
Hiện giờ, hắn chính đang vận dụng loại đại thuật sát sinh này!
Ầm!
Mưa to gió lớn, lôi điện như biển cứ thế bổ xuống giao đấu với ba loại bảo thuật của Kim Chí Phi.
Mây đen càng dày hơn, mưa lớn không ngừng trút xuống, tất cả đều trở thành những thanh phi đao tia chớp. Vào lúc này, cảnh tượng vô cùng đáng sợ, cả vùng thế giới này tựa như nằm trong sự khống chế của Thạch Hạo.
Gió lốc cũng hóa thành ánh điện, ánh máu mênh mông, gió lốc màu đỏ gào thét tàn phá bữa bãi nhân gian.