"Ngươi dám động thủ giết người của ta?!" Kim Chí Phi tóc tung bay hét một tiếng, cuồng phong gào thét, đó là khí thế do hắn bạo phát thành!
Lúc này, hắn tựa như là một cây giáo phóng nhanh như điện tới, bịch, rơi mạnh lên trên mặt đất khiến bề mặt đá kim c**ng c*ng rắn nổ tung, loạn thạch tứ tung.
Ngay trước mặt toàn bộ mọi người Thạch Hạo ra tay giết hai tên, sắc mặt vẫn rất bình tĩnh và hờ hững đáp, nói: "Ngươi là cái thá gì?"
"Hôm nay ta sẽ giết ngươi!" Sắc mặt của Kim Chí Phi đầy lạnh lẽo, cản gười phát sáng, bên trong lỗ chân lông phun ra hàng ngàn hàng vạn tia thần mang, lấp lánh như trời ban trưa.
"Ngươi vẫn luôn muốn động thủ mà, cần gì phải tìm cớ nhiều như vậy, hiện tại ta cho ngươi có hội đó, đừng có lừa bịp như vậy nữa!" Thạch Hạo lạnh lùng nói
"Từ!" Tề Hoành tiến lên chắn giữa hai người, không muốn bọn họ đại chiến.
"Tiểu huynh đệ Tề gia, ngươi lui ra đi, đừng có bảo vệ hắn làm gì, hôm nay ta phải tru diệt kẻ này!" Hai mắt của Kim Chí Phi đầy nham hiểm hiển lộ toàn bộ sát cơ, từ từ cất bước về trước.
"Nói hya lắm, người có thể bễ nghễ thiên hạ, vô địch nhân gian như ngươi, thật ra cũng chả là cái rắm gì cả, lần trước không phải bị Thạch Hạo tát cho phun đầy máu tươi, ngoan ngoãn như cún con dâng lên tọa kỵ, sau đó còn bỏ chạy nữ mà? Hiện giờ lại có thần khí như vầy luôn!" Tào Vũ Sinh chế nhạo.
"Chớ có lộ liễu như vậy, ngươi còn kém lắm, coi chừng bị đánh nổ tung đó!" Kiến nhỏ màu vàng cũng lạnh giọng nói.
Hôm nay ai cũng dám bắt nạt, ngay cả một tên hậu sinh của Kim gia mà cũng dám lên tiếng khiêu khích, lại dám quát tháo Thạch Hạo, chuyện này quá đáng giận!
Sau khi kết oán với Thạch Hạo thì rõ ràng Kim Chí Phi rất muốn giết hắn, từ khi tới đây thì đã lớn tiếng gây sự, ân oán không thể giải.
Cho nên, khi Thạch Hạo bị một tên đầy tớ cùng với một tên tiểu bối sỉ nhục thì không hề lưu tình, chém ngay tức khắc! Bởi vì, song phương nhất định là cừu địch, không còn gì để nói nữa.
"Hay, hay, hay! Các ngươi nếu đã nói nhưu thế thì không ra tay trấn áp các ngươi thì thật sự phải xin lỗi các ngươi rồi!" Kim Chí Phi quát lớn, ánh mắt sắc bén, sát khí ngút trời.
Cùng lúc đó, Kim Triển cũng đã bước tới phụ cận và đứng ở sau lưng tộc thúc của mình, vẻ mặt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Thạch Hạo, hiển nhiên lập trường rất kiên định, hoàn toàn giống Kim Chí Phi.
"Hoang, ngươi quá kiêu ngạo rồi đấy, cho rằng Kim gia ta rất dễ bắt nạt à? Giết tộc đệ của ta, thù này cần phải dùng máu để trả, ngươi tự tới nhận tội hay là để chúng ta ra tay?!" Kim Triển mở lời như vậy.
Không khí hiện trường trở nên sốt sắng, tất cả mọi người đều kinh ngạc, không nghĩ tới sẽ phát triển tới nước này.