hân phận của Hoang sau khi được nói ra thì đã tạo nên náo động!
Người trẻ tuổi tụ tập thành đàn vây tới, rất nhiều người đều lớn lên ở trong Đế quan này và chưa bao giờ rơi khỏi nơi đây, là lần đầu tiên nhìn thấy Hhoang.
"Hoang huynh, một chấn chiến chấn kinh Biên Hoang, chúng ta tuy rằng đang bế quan thế nhưng nói thật là rất xấu hổ, vẫn tu hành, vẫn chưa từng chiến đấu qua với nhân vật nổi danh của dị vực. Nhưng cũng nghe nói tới sức chiến đấu của đám người kia, trận chiến ấy của ngươi quả thật rất kinh diễm, khiến người bội phục!" Có người chân thành nói, cũng không phải là đang nịnh nọt gì.
Thạch Hạo muốn dời bước đi nơi khác cũng rất khó khăn, xung quanh đâu đâu cũng là bóng người, có nam có nữ, tất cả đều có chung một đặc điểm, chính là khí tức thanh xuân rất phồn thịnh, là đang ở độ tuổi hoàng kim.
Có người thỉnh giáo chi tiết về trận chiến ấy, cũng có người muốn kết giao thân thiết với hắn, vô cùng là nhiệt tình, khiến nơi đây ồn ào không thôi.
"Wow, con kiến nhỏ này là Thiên Giác nghĩ trong truyền thuyết ư, toàn thân vàng óng, con mắt vô cùng lớn, thật là đáng yêu mà." Một cô gái mở to đôi mắt nhìn con kiến bên trên đầu vai của Thạch Hạo.
Việc này đã thu hút sự quan tâm của nhiều người, ai nấy cũng nhao nhao nhìn Thiên Giác nghĩ.
"Đáng yêu quá đi mất, vàng rực rỡ, tròn trịa kháu khỉnh, vừa nhìn thì đã yêu chết mất rồi." Một tiểu cô nương réo lên, đứa nhỏ này cũng chỉ tầm mười một mười hai tuổi, vẫn chưa có trưởng thành, có thể tới được đây chắc chắn là huynh trưởng hoặc tỷ tỷ dẫn theo.
Rất nhiều người không biết nói gì cả, dù gì cũng là con trai của Thập Hung, sở hữu chiến lực mạnh mẽ, một khi phát cuồng thì người cùng cấp khó có thể ngăn cản được, có huyết thống vô địch.
Ngay cả Thiên Giác Nghĩ cũng nổi đầy gân xanh nơi trán, bị người gọi là 'đáng yêu' quả thật khiến nó muốn đập đầu tự tử cho rồi. Rồi lại còn ví nó tròn trịa kháu khỉnh thì mặt mày nó càng đen xì hơn, không cách nào nhịn được nữa, nói: "Hừ, cái gì chứ, bản vương làm sao như thế chứ, nếu như so sánh ta với chân long thì nể nang lắm thì mới chấp nhận."
Ngoại trừ cô bé nhỏ nở nụ cười tươi ra thì những người khác chẳng hề dám hó hé gì cả, đây chính là con trai của Thập Hung, huyết thống Chân Tiên, lai lịch lớn tới mức đáng sợ.
Nó vẫn chưa có trưởng thành, một khi lớn lên thì trời mới biết khủng khiếp tới mức nào.
Có người nhỏ giọng, nói; "Nghe nói trận chiến Tiên cổ đó, có một vài Chân Tiên cực lực muốn lưu giữ huyết thống thế nhưng lại thất bại, cũng chỉ có những người cá biệt thì mới lưu lại được, thế nhưng cũng bị xóa sạch."
Năm đó dụ v ực đã nhổ cỏ tận gốc, những nơi đi qua thì chẳng còn sót lại thứ gì.
Năm tháng ấy rất là đen tối, truyền thừa Chân Tiên bị đoạn tuyệt, dòng dõ bị diệt, những huyết thống được lưu lại đặc biệt ấy đều xảy ra chuyện nên không cách nào xuất thế một cách bình thường được, bị tổn hao rất là nghiêm trọng.
Tiếp đó, những huyết thống Chân Tiên hoặc là bị phong ấn tiến vào trong hỗn độn hoặc là được đưa vào trong những khu tổ mạch của tạo hóa thiên địa, thế nhưng đáng tiếc vẫn vô dụng, gần như đều chết sạch sành sanh.
Muốn lưu lại tới mai sau để dòng dõi của mình giải quyết thế nhưng lại không được!
"Huyết thống được lưu lại của Thiên Giác nghĩ nhất mạch rất là trọn vẹn, không có chút vấn đề gì."
Tất cả mọi người thán phục không thôi.
"Thiên Giác nghĩ đại nhân năm đó có sức chiến đấu ngang tầm với Tiên vương, quả thật là ghê gớm mà, ở thời kỳ đen tối ấy mà vẫn có thể bảo vệ dòng dõi của mình."