"Đời sau của Vô Địch giả, đó là người là?" Thiên Giác nghĩ lẩm bẩm, cũng không quá xem trọng.
Đặc biệt là, ngay cả hậu duệ của Chân Tiên mà nó cũng quên bẵng đi luôn, không thèm hỏi một tiếng.
Tu sĩ truyền tin xị mặt nhắc nhở, nói: "Còn có hậu duệ của Chân Tiên nữa!"
"Hậu duệ Chân Tiên rất đáng gờm à, cũng không phải là ta chưa từng thấy qua, gì mà Vương Hi Kim Triển đều tới từ gia tộc Trường Sinh, cũng là hậu nhân của Chân Tiên đó thôi?" Thiên Giác nghĩ bĩu môi.
"Hừ, những người kia ngươi chưa thấy qua đâu, là thuộc ba thế gia Trường Sinh trong Đế quan này." Người tới lau mồ hôi, lần đầu tiên gặp phải một con kiến lão xược như vậy, ngay cả truyền nhân của thế gia Trường Sinh mà cũng không thèm để vào mắt.
"Hậu duệ? Cũng không phải là con của Chân Tiên, ngay cả cái tên tiên oa* Vương Trường Sinh mà ta cũng từng thấy qua thì đám hậu duệ kia chả có chút hứng thú gì. Nhớ tới một năm trước, chúng ta từng chiến một hồi ở Vương gia, Vương Trường Sinh gầm gầm gừ gừ, quả thật còn đáng sợ hơn đám con cháu của hắn!"
Người truyền tin khi nghe được lời này thì chẳng biết nói gì nữa, con yêu quái gì thế nào? Bản thân không ưa thế gia Trường Sinh là lại lấy Vương Trường Sinh ra để chửi rủa, gì mà con cái, lại dám xưng lão quái vật đã sống vô tận năm tháng như vậy?
"Im lặng, nhỏ giọng chút đi, nếu không, ngươi sẽ gặp phải đại họa lâm đầu đó!" Người truyền tin vừa toát vừa hôi vừa khuyên nhủ.
"Ngươi không biết ta?" Thiên Giác nghĩ vô cùng kinh ngạc.
Thạch Hạo từ xa đi tới, quả thật hắn không còn gì để nói nữa, người truyền tin lại lấy hậu duệ Chân Tiên khoe khoang trước mặt tiểu Thiên Giác nghĩ, so sánh này thật sự còn có chút chênh lệch.
Trừ phi là con của Chân Tiên tới chứ không làm sao có thể so vai thế cao thấp với Kiến nhỏ màu vàng này chứ? Đây là con của Thập Hung!
Năm đó, một trong Thập Hung là Thiên Giác nghĩ tuy rằng không phải Tiên vương, không được đạo quả như kia thế nhưng sức chiến đấu tuyệt đối không yếu, gần như đã đạt tới cấp độ này.
"Ngươi... là ai?" Người truyền tin ngờ vực nhìn về phía Kiến nhỏ màu vàng đang đứng trên phong thư nói.
Phong thư vẫn đang nằm trong tay của hắn chợt lại có một con kiến đứng bên trên, hiện giờ lại làm ra bộ dáng này khiến hắn không hiểu mô tê gì.
Kiến nhỏ liếc xéo hắn, nói: "Cái tên oắt con này, cố ý lơ ta hả, muốn chết à?"
Người tới lau đi vệt mồ hôi, hồi nãy con kiến này còn gọi Vương Trường Sinh là tiên oa, hiện giờ lại làm ra vẻ ông cụ non gọi hắn là oắt con, thật sự là muốn ngất đi luôn.