"U u..."
Kèn lệnh ốc biển vang vọng rung chuyển thiên địa, đại quân dị vực tựa như là thủy triều tối om rút đi, dần dần biến mất ở phần cuối đại mạc.
Bên phía Đế quan cũng không có người nào truy sát cả. Bởi vì, ông lão tay đối diện tay cầm túi Càn Khôn, đó chính là tiên khí, đứng phía sau canh chừng, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất thủ.
Tiếp đó, Thôn Thiên thú rít gào, sư tử ba đầu gầm nhẹ đồn dập bay lên không trung và hướng về phía Đế quan, tu sĩ của cửu Thiên bên này dưới sự dẫn dắt của đại kỵ sĩ bắt đầu lùi lại.
Trận chiến cứ thế đình chỉ.
Dọc theo đường đi, chiến sĩ tới từ các tộc đều rất trầm mặc, tuy rằng lần này không hề chịu thiệt thậm chí còn chiếm cả thượng phong, thế nhưng mọi người trong lòng vẫn sầu lo. Bởi vì, dị vực quá mạnh, có Bất Hủ, một khi giết tới đây thì thật sự rất khó để giải quyết!
Bọn họ chỉ có thể dựa vào mỗi mình Thiên uyên, một khi bị công phá thì Đế quan chắc chắn cũng sẽ không ngăn cản được, cửu Thiên chắc chắn sẽ bị chôn vùi.
Mà hiện tại, hai vị cổ tổ vô thượng An Lan, Du Đà của dị vực đã có hành động, truyền xuống pháp chỉ, ngày sau sẽ còn động thái khác nữa chứ?
Cường giả cái thế cấp độ kia đều bễ nghễ cả một kỷ nguyên, một khi quyết tâm thì trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì, Thiên uyên có thể vững chắc nữa hay không?
Rất khó tưởng tượng được, một khi Thiên uyên biến mất và Đế quan cùng với đại địa phía sau đó sẽ trở thành hình dáng ra làm sao!
"Hu hu..." Bỗng nhiên có người cất tiếng khóc đầy bi thương.
Nhìn về phia sau, từng bộ thi thể được cõng trên cao, tàn khuyết chẳng hề nguyên vẹn, có thi thể được đặt trên lưng thú cưỡi, có quan tài được người nâng cao, máu tươi đầm đìa.
Đây đều là những tu sĩ đã bỏ mình, có cường giả vô cùng nổi danh, cũng có những tiểu binh chẳng chút danh khí gì, trận chiến kết thúc cũng xem như tính mạng khép lại, chết trận ở quan ngoại.
Liếc nhìn đằng sau, vô số thi thể trông mà giật nảy mình, làm người ta không cách nào kìm lòng thở dài một tiếng.
Sau trận chiến này lại có rất nhiều người mất đi trượng phu, phụ thân, một trận chiến qua đi, khắp nơi đều là đau thương, tiếng khóc lớn dần và nối liền với nhau, có quá nhiều cảnh tượng thê lương ở phía sau khiến người ta không đành lòng chứng kiến.
Mà đây cũng chỉ là một phần nhỏ của sự tổn thất, bởi vì có rất nhiều tu sĩ nổ tung, trong cuộc đại chiến của cường giả đã không còn hài cốt, không còn lưu lại bất cứ thứ gì.
Có thể mang thi thể về, cũng chỉ là một phần rất nhỏ!
"Tiền bối, có Thiên uyên ngăn cản, chúng ta vì sao còn phải xuất quan liều mạng với bọn chúng, nhiều người chết trận như thế, quá khốc liệt mà!" Có người không kìm được hỏi một vị thống lĩnh.
Nếu không xuất quan thì nhưng người này sẽ không phải chết.
Mấy người cho rằng, có Thiên uyên ngăn chặn thì đại quân của dị vực sẽ không thể nào qua đây được, không thể nào vượt qua được vách ngăn ấy, như vậy chủ động đi tham chiến chẳng phải là đang đẩy các chiến sĩ vào con đường chết oan ư?
"Dị vực đang đối phó với Thiên uyên nên chúng ta nhất định phải chủ động xuất kích hòng phá hoại hành động của bọn họ!" Một vị trung niên cao giọng nói, hắn không phải là thống lĩnh thế nhưng cũng lớn giọng giải thích, phòng ngừa ảnh hưởng tới sĩ khí của mọi người.