"Vật là của chúng, vì sao lại phải đưa cho các ngươi chứ?" Đại trưởng lão bình thản nói.
Thật ra hắn cũng không biết đó là thứ gì thế nhưng lại rất muốn biết rõ, cần phải tìm hiểu từ trong miệng của nhân vật trọng yếu dị vực.
"Vậy thì chờ tới lúc bị diệt thêm lần nữa, cửu Thiên thập Địa sẽ bị tàn sát sạch sẽ, lần này sẽ không còn một ngọn cây cọng rể nào sống sót cả!" Ông lão dị vực lạnh lùng nói.
Một trận chiến Tiên cổ, cửu Thiên đại bại, đã bị tàn sát qua một lần, toàn bộ kỷ nguyên đó đã bị chôn vùi, hoàn toàn bị diệt sạch, hiện tại nguy cơ lại tới nữa!
"Đó là thứ gì?" Thạch Hạo nhìn Đại trưởng lão hỏi, tất nhiên là đang phối hợp.
Đại trưởng lão cũng không hề nói.
"Lão già, ông muốn cái gì hả?" Bên phía cửu Thiên, có chiến tướng nóng nảy nhịn không được quát lớn.
"Làm càn!" Ông lão trợn tròn hai mắt, trong con ngươi b*n r* hai chùm sáng màu bạc chói lóa, chớp mắt xuyên thủng đất trời khiến người đó nổ tung ngay tại chỗ, dù muốn ngăn cản cũng không kịp.
Chí tôn!
Tất cả mọi người đều chấn động, cảm nhận được luồng hàn ý đầy lạnh lẽo chạy khắp toàn thân, chỉ với một ánh nhìn mà đã g**t ch*t một vị chiến tướng rất mạnh, đây tuyệt đối là chí tôn chân chính!
"Xoẹt!"
Vào lúc này, thần xạ thủ kéo cung, vù, một mũi tên bay ra và xuyên thủng và nổ tung liên tiếp bốn tên cường giả dị vực.
"Hừ!"
Đại trưởng lão Mạnh Thiên Chính hừ lạnh một tiếng, hai mắt tựa như hai vầng thái dương hừng hực, đồng dạng cũng tỏa ra một luồng uy thế khiến cho hai chùm sáng màu bạc đang lao tới kia bị tiêu diệt.
Vả lại, phía đối diện có mấy người nổ tung, đều là những người đứng không xa ông lão đang cầm túi Càn Khôn kia!
"Ngươi muốn khai chiến!" Ánh mắt của ông lão kia đầy lạnh lẽo, sắc mặt lạnh lùng vung mạnh túi Càn Khôn.
"Ta mà sợ ngươi à, đi gọi thêm mấy người nữa đi, một mình ngươi không phải là đối thủ của ta!" Đại trưởng lão hùng hồn nói trước tu sĩ hai giới với giọng điệu đầy bình tĩnh.
Tuy rằng không có khai chiến thế nhưng loại sỉ nhục này cùng với ngữ điệu chẳng thèm đếm xỉa tới, thật sự đã giúp sĩ khí bên cửu Thiên tăng lên rất nhiều.
"Còn chưa tới thời điểm đó, ngày khác thì đầu của ngươi tất rơi xuống đất!" Ông lão của dị vực lạnh lẽo nói.
Mạnh Thiên Chính cười lớn, nói; "Là nhờ Bất Tử ra tay hảm, bởi vì người như người thì còn lâu mới thấy được cảnh này." Tiếp đó thần sắc trở nên lạnh lùng, nói: "Ta đánh giá cao ngươi quá rồi, căn bản chẳng hết biết vật kia là thứ gì, vậy mà cũng xứng đứng trước mặt ta yêu cầu giao ra?"