"Đúng là hắn!" Có sinh linh nói nhỏ nhìn chằm chằm Thạch Hạo, trong mắt lộ ra vẻ lạnh lẽo.
"Không ngờ hắn cũng tới Biên Cương này, không biết có bao nhiêu người muốn giết hắn đây!" Một sinh linh dị vực trẻ tuổi khác cười lạnh.
Một trận chiến ở biên cương Đại Xích Thiên, thế hệ trẻ tuổi dị vực đều đại bại, bị một người chém bay mười Vương liên tục, loại chiến tích này khiến mỗi người cảm thấy nhục nhã chẳng chỗ dung thân.
Khi tin tức này truyền về thế giới một bờ khác thì đã khiến các tộc chấn động, lại có người ngang ngược như vậy, lại dám giết mười đại cao thủ thuộc thế hệ trẻ tuổi của dị vực, sao không khiến người khác giật mình chứ?
Có thể nói, trong một năm này thì rất nhiều sinh linh thuộc thế hệ trẻ tuổi của dị vực đều đang hâm nóng người, đều kìm nén một luồng khí giận dữ chờ đọi quyết đấu với người kia.
Ngay cả một ít nhân vật lớn tuổi cũng biết tới chiến công ở biên cương Đại Xích Thiên, có cái nhìn hoàn toàn khác đối với chuyện thảm bại của đám đời sau mình.
Có thể nói, Thạch Hạo đã có chút danh tiếng nhất định trong dị vực, không ít sinh linh từng nghe nhắc tới, rất nhiều thế hệ trẻ tuổi đều coi hắn là địch thủ.
Hiện giờ, chân thân của hắn đang xuất hiện ở đây, tất nhiên sẽ dẫn tới náo động vô cùng lớn!
"Tới khéo lắm, g**t ch*t hắn, giải quyết hoàn toàn mầm họa này!"
"Rửa sạch tháng ngày sỉ nhục ở Đại Xích Thiên, chém bay đầu lâu của hắn, ngay trong hôm nay!"
Đối diện có không ít sinh linh gầm nhẹ, từng người nắm chặt nắm đấm, nóng lòng muốn thử.
Các tộc ở dị vực đều rất hiếu chiến, đều coi là những chủng tộc chiến đấu, vô cùng võ dũng, những thế hệ trẻ tuổi sau khi nhìn thấy Thạch Hạo không những không sợ mà còn muốn giải quyết hắn.
Đương nhiên, có ý nghĩ như vầy, dám đi giải quyết thì hầu như đều là Vương tộc!
Bởi vì, tu sĩ bình thường đều hiểu rõ, nếu mình tới thì chắc chắn chết, chỉ có Vương tộc mới đủ để chiến một trận.
Xoẹt!
Hư không uốn éo, một bóng hình nhanh chóng xuất hiện và đi tới phụ cận.
Đây là một con nhện to lớn, cả người lấp lánh ánh bạc, chiều dài tầm một trượng, không phải quá mức khổng lồ thế nhưng lại rất khiếp người, một con nhện to hơn người đang đứng trước mặt khiến người người sợ hãi.
"Ngân Chu vương, bên phía cửu Thiên thập Địa cũng có." Thạch Hạo nhìn chằm chằm nó, đây là chủng tộc tự ý đầu quân hay là sau khi bị giam nhốt và thay đổi?
Hắn biết, trong lãnh địa của dị vực có rất nhiều khu vực sinh sống các sinh linh của cửu Thiên thập Địa bên này, ví dụ như Mạc Đạo, không hề khác biệt so với nhân tộc gì cả.
"Ngươi chính là Hoang hả, nghe đồn là thanh niên nhân tộc đã giết mười vương giả của giới ta?" Ngân Chu vương nói, tám chân chạm đất, ánh bạc lấp lánh tựa như là những khối kim loại đầy lạnh lẽo.
"Ừ!" Thạch Hạo gật đầu.
"Vậy thì không vấn đề gì nữa, nạp mạng đi!" Ngân Chu vương rất quyết đoán, nhào giết tới.
Khu vực này vốn đang từ từ yên tĩnh lại thì bất chợt lại bị nổ tung.
Lúc Ngân Chu vương đập tới trước thì cuồng phong théo gào, cát bay đá cuốn, đại mạc liền sục sôi.
Ầm!
Đất cát ngập trời cuộn tròn tới mười mấy vạn dặm, chúng nhấn chìm cả trời xanh, toàn bộ càn khôn trở nên vàng óng.
Đáng sợ nhất chính là, vòng xoáy thần lực xuất hiện, từng vòng xoáy màu bạc xé rách trời cao hòng nuốt Thạch Hạo vào trong.
Ngân Chu vương xuất thủ là vận dụng ngay tới tuyệt học, nó biết rõ Thạch Hạo rất đáng sợ nên muốn chiến lấy tiên cơ, hùng đổ để dọa đối thủ, áp chế xuống hạ phong hòng tìm cơ hội g**t ch*t.