Toàn bộ đại mạc đã từng là chiến trường, mênh mông vô bờ, không có phần cuối, vô số tiên dân đã chém giết ở nơi đây, chiến thiên đấu địa, tuy rằng đã từ trần trong năm tháng xa xôi trước thế nhưng tựa như vẫn có thể nghe được hành khúc vang vọng cùng với tiếng hô giết thiết huyết.
Đại quân một đường hướng tới.
Những thiên tài có thể tự do hành động đều lựa chọn đi theo, ai cũng muốn kiến thức về sự bao la tới mức nào của cái gọi là cuộc đại chiến giữa hai giới.
"Phía đối diện có Bất Hủ áp trận, bên phía chúng ta từ lâu đã không có Chân Tiên, vậy có thể ngăn chặn được ư?" Có người nhỏ giọng hỏi.
Một thiên tài lên tiếng, đây là lần đầu tiên hắn tới Đế quan cho nên cũng không hề biết chút gì cả.
Trên thực tế, đây cũng là một trong số ít nghi vấn trong lòng của Thạch Hạo, tình thế vô cùng căng thẳng, cửu Thiên thập Địa sao có thể ngăn chặn được sư đoàn hổ lang của dị vực chứ?
"Đã nhiều năm trôi qua như vậy, tuy rằng Chân Tiên của giới ta không còn tồn tại thế nhưng các tộc vẫn có thể đứng vững vàng lâu dài, tất nhiên sẽ có đạo lý của nó." Một vị lão kỵ sĩ nói.
"Ồ, đó là gì thế?" Có người kinh ngạc thốt lên.
Sau khi tiến vào nơi sâu của đại mạc thì mọi người không tự chủ ngẩng đầu, bởi vì luôn cảm thấy có thứ gì đó đang che phủ phía trên, mênh mông tựa như là một vùng tinh vực vậy!
Những người lần đầu tiên xuất quan đều ngửa đầu nhìn trời, đó là ma vân hay là tiên vụ? Tinh khiết cùng u tối quấn lấy nhau, tựa như là âm dương đang cuốn chặt.
Vấn đề quan trọng nhất chính là, nó hình thành một nên hình tròn to lớn và hóa thành một vòng xoáy đầy đáng sợ, trở thành một vực sâu!
Chỉ có điều, vực sâu này thông hướng về phía trời cao, tiến vào một nơi vô ngần không biết là đâu chứ không hề dẫn vào dưới lòng đất.
Nó thật sự rất to lớn, mênh mông vô biên, bao phủ phía bên trên của đại mạc.
"Lẽ nào... đó chính là Thiên uyên?" Có người thì thầm.
Thạch Hạo cũng ngẩn ra, lúc chưa tới đây thì hắn cũng từng nghe nói qua sẽ có có một vực sâu như thế, chỉ có điều sẽ không hướng xuống nơi sâu trong mặt dất mà sẽ dẫn về vực ngoại, vô cùng thần bí.
Đây là do bức tường không gian cấu trúc nên, nó hình thành nên một phạm vi vô cùng thần bí.
Những làn sương mù màu đen quấn chặt lấy màu trắng rồi chậm rãi xoay tròn, nắm giữ sức mạnh đầy đáng sợ.
Ở bên trong Thiên uyên có rất nhiều các mảnh vỡ ngôi sao không ngừng bồng bềnh chuyển động theo, hình thành nên một luồng sức mạnh ma quái đầy đáng sợ, cảnh tượng vô cùng bao la.
Đây không phải là vực sâu bình thường, ngay cả tinh thể cũng có thể cuốn vào trong.
CÓ thể nó không phải là hố đen mà chỉ là một vực sâu đơn giản, bởi vì nếu đi tiếp về phía trước trong sa mạc này thì có thể thấy được, Thiên uyên này gần như tiếp xúc với mặt đất.
Có rất nhiều tinh hài đang chậm rãi xoay tròn bên trong, còn có một ít hài cốt vô cùng to lớn đang trôi nổi xoay tròn, khiến người khác sinh ra sợ hãi.
"Thiên uyên này thần bí vô cùng, từng có rất nhiều cao thủ tới tìm hiểu thế nhưng từ xưa tới nay vẫn không hề có một ai tới được điểm cuối, vả lại nó đang trấn thủ Biên Hoang của giới ta!" Một vị đại kỵ sĩ nói.
"Nó... trấn thủ bằng cách nào?" Rất nhiều người không rõ nhìn về Thiên uyên trong gang tấc kia, vẫn chưa hề cảm nhận được sức mạnh đặc biệt nào.
"Nó sẽ vô hiệu với những sinh linh bình thường, chỉ khi nào có Bất Hủ vượt giới tới đây, tiến vào trong khu vực này thì sẽ bị hút vào Thiên uyên, cứ thế biến mất không thấy đâu nữa!" Đại kỵ sĩ trịnh trọng nói.