Kim Chí Phi thất bại vả lại còn rất mất thể diện, từng bị Thạch Hạo dẫm đạp trên mặt, ghì chặt xuống dưới nền đất, đây chính là một trong những kỳ tài hiếm có của Kim gia thời cận đại này!
Đmá người xôn xao, người của Kim gia thiếu chút nữa đã xông lên tính sổ với Thạch Hạo.
Chỉ có điều nơi đây là Đế quan, không cho phép bọn họ ngông cuồng, không thể không nhịn lại con tức giận này.
Đường đường là nhân vật ngút trời của một bộ tộc, chưa tới bốn mươi tuổi đã tiến cấp Trảm Ngã cảnh, đây là sự kinh diễm biết bao nhiêu, phóng mắt khắp cửu Thiên cũng đều là việc hiếm có thế nhưng giờ lại ăn phải sự nhục nhã như vậy, càng khiến cho cả Kim gia đều thấy hổ thẹn theo!
"Thật sự quá nhục nahx mà..." Một vị trưởng lão của Kim gia nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt đầy lạnh lẽo, một cước kia không chỉ đạp thẳng lên trên mặt của Kim Chí Phi mà còn tựa như đang đá thẳng lên trên mặt của bọn họ vậy.
Một người trẻ tuổi chỉ hơn hai mươi tuổi mà lại giương kích về kỳ tài nguýt trời đầy danh tiếng của thế hệ trước, đây là chiến tích huy hoàng cỡ nào chứ?
Mái tóc của Thạch Hạo tung bay, ánh mắt như điện ngồi ngay ngắn bên trên lưng của con tê giác Nam ly thần hỏa, tuy rằng ngồi bất động thế nhưng cặp mắt lại dõi xuống dưới đám người Kim gia Vương gia.
Trận chiến này đã giúp mọi người nhìn thấy được tiền lực đầy đáng sợ của hắn, tựa như là một vầng thái dương đang bay lên không, tương lai sẽ có vô hạn khả năng!
Các tộc đều đang thì thầm bàn luận, cảm thấy thành tựu của người trẻ tuổi này nhất định sẽ rất ghê gớm, rất có thể sẽ trở thành chí tôn vô địch vang dội cả cổ kim.
"Đó là Hoang ư, gặp mặt còn hơn cả nghe tên nữa!"
"Không hổ là người đã thắng liên tiếp mười trận ở biên cương Đại Xích Thiên, là cao thủ mới xuất hiện đã hạ gục mười Vương, quả nhiên lợi hại, tiềm lực vô cùng lớn."
Tu sĩ các tộc đều không ngừng tán dương.
"Xuất quan!" Nhưng vào lúc này, vị đại kỵ sĩ ngồi bên trên Thôn Thiên thú ở trời cao hạ lệnh, toàn bộ quân đội của các tộc bắt đầu xuất phát!
Người hò thú hét, ánh hàn quang của binh khí chiếu sáng cả vòm trời, đại đội nhân mã đằng đằng sát khí bước vào truyền tống trận đầy to lớn, là xuất chinh thật sự.
Thạch Hạo ngồi bên trên người của tê giác tử kim, con thú này không ngừng tản ra từng làn khói tím và đi kèm là ánh sáng thần thánh cùng theo sát đại đội tiến về trước.
Kim Chí Phi nghiến răng ken két, quá nhục nhã, tọa kỵ của hắn lại bị người khác cướp mất, bị người khác điều khác khiển, đây là chuyện tình mất mặt tới cỡ nào đối với một cường giả như hắn.
Hắn đứng tại chỗ đôi chút rồi tiếp đó xoay chuyển thân thể, nhu thể đang muốn xuất chinh.
"Chí Phi, trạng thái của ngươi không tốt, không nên rời đi!" Một ông lão khuyên can.
"Không được, ta tới Đế quan là để rèn luyện bản thân, mặc khác cũng cảm thấy hứng thú với một vài tạo hóa ở Đế quan này mà người xưa lưu truyền, không muốn bỏ qua!" Kim Chí Phi nói.
Hắn cũng là người không bị ràng buộc, không bị điều động, sau khi xuất quan đều có thể hành động một cách tự do.
"Tiểu thúc, cháu đi cùng với thúc!" Kim Triển mở miệng ói, hắn được mệnh danh là thiên kiêu một đời, là đệ nhất kỳ tài của Kim gia cận đại này, tiềm lực vô biên, được bộ tộc gửi gắm kỳ vọng cực cao.