Sân tập võ vô cùng bao la, nó có thể chứa đủ toàn bộ đại quân của các tộc tụ tập lại, lúc này bên trên mặt đất có rất nhiều chiến sĩ tới từ các tộc với những bộ giáp trụ đầy lạnh lẽo, cầm binh khí sắc bén.
Mà giữa bầu trời, từng con thú hung dữ giang cánh xoay quanh, những khu bóng tối chiếu dài bên trên mặt đất, ở trên có những kỵ sĩ đầy mạnh mẽ ngồi ngay ngăn.
Đại quân sắp xuất chinh!
"Ngươi không muốn đi ngắt lấy tiên dược trường sinh hả? Nếu như tiến vào chiến trường thì sống chết khó đoán." Chấp Pháp giả mặc ngân bào nỗ lực khuyên can lần cuối.
Thạch Hạo cười khẩy lắc đầu, ngắt Trường Sinh dược đều nào dễ dàng chứ, nếu chọn trường hợp này thì chết càng nhanh hơn, huống hề khi ngắt về thì có thể giữ cho mình chắc?
"Ngươi muốn chuộc tội cho Thạch tộc?" Giữa bầu trời, một kỵ sỹ đầy mạnh mẽ khác mở lời, hắn đang cưỡi trên nthana một con sư tử trắng to lớn như núi, mắt nhìn xuống bên dưới, nói; "Khẩu khí cũng không hề nhỏ!"
Thạch Hạo rất muốn nói rằng, Thạch tộc vô tội, thế nhưng biết tranh luận như vậy cũng sẽ chẳng có ý nghĩa gì cả, hiện giờ điều hắn có thể làm chính là, kéo Thạch tộc từ trong cảnh nguy hiểm trở ra.
Vốn đây là một đại tộc vô cùng cường thịnh, nắm giữ quyền hành to lớn ở Đế quan, thế nhưng hiện tại có nhân khẩu ít tới thảm thương, chỉ tầm ngàn người, nếu tiếp tục như vậy thì chỉ có thể là diệt tộc.
"Trước kia, lúc nhân khẩu Thạch tộc đông đảo nếu muốn chuộc tội, giết mười vạn kẻ địch thì cũng chỉ là con số lẻ mà thôi, số lượng càng nhiều hơn! Hiện tại cũng có thể là một cơ hội, dù sao Thạch tộc hiện đã rất ít, chuyện này cũng là một loại phúc vận đối với bọn họ, hay có thể nói là cơ hội để thoát khỏi tội cùng phạt."
Lại thêm một tên kỵ sỹ khác lên tiếng, lời nói rất nhẹ nhàng chứ không hề kịch liệt gì, thế nhưng lại khiến Thạch Hạo cảm thấy vô cùng phản cảm.
Thạch tộc hiện tại rất ít, sớm sẽ diệt tộc, như vậy là phúc vận? Rõ ràng kẻ này đang chế nhạo, ngôn từ bất thiện1
Thạch Hạo ngẩng đầu nhìn về người này, hắn đang ngồi bên trên một con tê giác Nam ly thần hỏa, một thú cưỡi vô cùng bất phàm, khí tím hùng hực, lượn lờ ngọn lửa nam ly, vừa nhìn thì đã biết đó là cổ thú thần thánh.
Ngay cả tên kỵ sỹ đó cũng rất là trẻ trung, làn da trắng lóa, là một chàng trai thế nhưng cả người lại rất ẻo lả, tuy đẹp trai nhưng lại như bị bệnh.
"Không cần nhìn ta đâu, ta tên là Kim Chí Phi, là bát thúc của Kim Triển, ngươi còn cách xa ta lắm, muốn khiêu chiến thì cần phải rất nhiều năm nữa." Người kỵ sĩ kia chẳng chút để ý, tay cầm một chiếc đao nhỏ cắt dũa móng tay của mình.
Loại tản mạn cùng với tùy ý như vậy đã thể hiện toàn bộ sự ngạo mạn của mình với Thạch Hạo, không thèm để trong lòng, ít nhất ở vẻ bề ngoài thì chẳng hề coi hắn là chuyện to tát gì.
"Cũng chỉ là vừa mới bước là 'Trảm ngã' cảnh mà thôi, có thì giỏi mà tự kiêu hả. Một trận chiến sống còn thật sự, không biết ai mới bị trấn áp đó nghe." Thạch Hạo lạnh lùng đáp.
Hư Đạo cảnh tiếp sau đó là 'Trảm ngã' cảnh, được xem như là đại cao thủ hiếm có trên nhân gian này, bởi vì sau cảnh giới này đã không còn bao nhiêu con đường để đi nữa!