"Năm đó..." Ông lão Thạch Hậu Đức với bộ y phục chắp vá sau khi đi tới đây thì lên tiếng, tâm trạng rối bời, sắc mặt đau khổ khó nói thành lời.
"Năm đó thì làm sao?!" Thạch Hạo hỏi gấp, vô cùng muốn biết rõ, cho tới hiện tại đều bị gọi là hậu nhân Tội huyết nên khiến lòng hắn rất khó chịu và cũng không cam lòng.
Hắn tin chắc, tổ tiên của Thạch tộc không hề có lỗi lầm lớn gì hoặc còn là bị oan uổng, ngược lại công cán còn rất lớn!
Bởi vì, năm xưa khi nắm đuổi theo thứ không rõ cùng kỳ lạ kia thì từng leo lên chiếc thuyền cổ màu đen nhuốm đầy máu, bên trên một tế đàn hắn đã tận mắt nhìn thấy cảnh tượng của bảy Vương đang liều mình phòng thủ Biên Hoang, huyết chiến tới cùng, cũng nhìn thấy được chính vì như vậy nên có Vương đã bỏ mạng!
"Đừng hỏi nữa, tổ tiên của chúng ta thật sự có tội hay không, thân là hậu nhân như chúng ta thì cứ xem như đang trả nợ chuộc lỗi đi." Ông lão Thạch Hậu Đức thất vọng lắc lắc đầu nói.
"Xin hãy nói rõ toàn bộ những gì mà ông biết, ta tin chắc tổ tiên Thạch tộc chúng ta không hề có lỗi lầm lớn nào cả, bởi vì ta biết được một vài bí ẩn!" Thạch Hạo kiên định nói.
Hắn sẽ không hề quên hình ảnh mà mình đã nhìn thấy ở tế đàn trên chiếc thuyền cổ màu đen kia, từ người già tới trẻ nhỏ đều leo lên bức tường thành cổ xưa nhuộm đầu máu đỏ, chằng chịt vết rách kia, bọn họ không ngừng đại chiến cùng với vô siố cường giả của dị vực.
Mỗi cuộc chiến tất phải vương máu, bên dưới tường thành chất đống hài cốt, ông lão và trẻ nhỏ cùng với những thiếu nữ không ngừng ngã xuống, bỏ mạng, đẫm máu, con mắt của bọn họ mở thật to đầy u ám, dù chết nhưng vẫn mang theo vẻ sầu lo thương cảm.
Mỗi khi nghĩ tới hình ảnh đó thì lòng Thạch Hạo quặng đau như cắt, ước ao có thể ngửa mặt lên trời hét thật dài, khát khao bản thân có thể trưởng thành ở thời đại gian nan đó nhất để tới cứu viện!
Tình huống hiện tại tương tự như vậy, Thạch tộc bị người khác nói là đời sau Tội huyết, có quá khứ chẳng chút vẻ vang gì, thậm chí còn có người nói rằng bị ghim chặt bên trên cây cọc sỉ nhục.
Việc này sao có thể khiến hắn không tức giận chứ?!
Hình ảnh của bảy Vương chém giết tới đẫm máu, kết quả lần lượt nga xuống, dùng cái chết để kết thúc ấy làm người người đau đớn, hiện giờ khi nghĩ tới tình cảnh lúc này của Thạch tộc nên quá mức bi phẫn.
Những việc mà tổ tiên Thạch tộc đã làm không có chút giá trị nào ư? Chết trận đầy oanh liệt, nhiệt huyết tung bay biên ucơng, thế nhưng đời sau lại rơi vào hoàn cảnh như vầy, thê thảm biết dường nào!
Dưới sự yêu cầu lần nữa của Thạch Hạo thì ông lão Thạch Hậu Đức chợt mở lời đầy thẫn thờ, nói: "Có tổ tiên từng ra tay g**t ch*t người của mình, cắt đầu của mấy vị đại nhân vật!"
Trong đó, có hai người đủ để gọi là người lĩnh quân.
"Chuyện này..." Thạch Hạo lảo đảo thối lui, hậu quả quá nghiêm trọng, chém bay đầu của người lĩnh quân giới này, tội rất lớn, mang ý nghĩa là phản bội.
Tội lỗi này khó mà rửa sạch được, nếu như không có chứng cứ thật đầy đủ cùng với kết quả điều tra không được chi tiết thì rất khó trả lại sự thuần khiết cho Thạch tộc.