Tổ đàn nơi xa xa đã trải qua năm tháng tuyên cổ, dấu vết đại đạo, tinh lực cuồn cuộn, ba bóng người ngựng tụ thành đỉnh thiên lập địa, đứng sừng sững trong nhân gian.
Mà lúc này, sau khi đại lộ kim quang chiếu tới thì thân thể của bọn họ lại trở nên uy mãnh thêm mấy phần, tinh lực tản ra màu vàng nhạt, uy thế tràn ngập khắp đại càn khôn!
Từ xa nhìn lại, một người với râu quai nón, tay cầm đại bổng xương trắng, thân mặc da thú, nửa người trên ở trần, thô kệch và bặm trợn, tựa như tới từ một bộ lạc thời viễn cổ!
Người còn lại tắm rửa trong ánh lửa, tay cầm một khúc xương vàng, sau lưng là cặp cánh thần tựa như linh vũ Chân Hoàng, cặp mắt như tia chớp mang theo thần hỏa như đại dương, bễ nghễ trong thiên địa.
Còn người kia thì bóng hình mờ ảo, không có hiển lộ hoàn toàn.
Ba bóng người này đều rất nguyên thủy, khủng khiếp vô biên, bọn họ được tạo thành từ tinh lực được nhuộm ánh sáng màu vàng đầy lộng lẫy, cũng không phải là chân thân thế nhưng trông rất là sống động, sức mạnh thần đạo khủng khiếp vô biên!
Đây chính là những người đang bế tử quan ở tổ đàn ư, bọn họ được mệnh danh là vô địch, tuổi tác lớn tới đáng sợ, vai vế còn hơn phân nửa so với Vương Trường Sinh, Mạnh Thiên Chính.
Khi ba huynh đệ Thạch tộc nhấc bước hoàn toàn tiến lên đại lộ kim quang thì toàn bộ đất trời cũng chấn động theo, tựa như là tiên vực nổ tung lan tràn khắp thế gian!
Gợn sóng này rất kịch liệt khiến người người sợ hãi, đám Vương Trường Hà, Cố Minh Đạo trắng xám mặt mày không cách nào chụ đựng nổi, cả đám người bị một luồng uy thế va chạm đẩy ngã xuống mặt đất.
Vả lại, rất nhiều người nơi này cũng xụi lơ nơi đó, không kìm chế được mà quỳ lạy!
Đây chính là mấy vị Tổ thần vô thượng, bọn họ tựa như đang nổi giận, đứng sừng sững giữa trời cao nhìn xuống mọi người bên dưới, nhìn chằm chằm những sinh linh vừa nãy đã chửi bới Thạch tộc, khiến người khac sợ hãi.
Có thể nói là, tình thế đã xoay chuyển, biến hóa quá đột ngột.
"Ghim chặt trên cọc sỉ nhục, các ngươi cũng dám nói những lời này luôn à, quá quắt rồi đó1" Diệp Khuynh Tiên lên tiếng nhìn chằm chằm đám người Cố Minh Đạo, Vương Trường Hà, Kim gia, vẻ mặt đầy lạnh nhạt.
"Tiền bối xin hãy khoan dung, chúng ta không nên nói những lời linh tinh ấy!" Những người kia cúi đầu, bọn họ vô cùng sợ hãi, có vài người còn run lẩy bẩy, hoàn toàn không nghĩ tới sẽ như vậy, trong lòng kinh ngạc không thôi.
Người ở nơi tổ đàn có thân phận siêu nhiên cỡ nào chứ, được mệnh danh là vô địch, rất ít khi lộ diện, ngoài trừ đám nhân vật Mạnh Thiên Chính, Vương Trường Sinh ra thì không có mấy ai từng gặp qua bọn họ.
Nhưng, hôm nay pháp tướng của cả ba vị đều hiện, máu huyết che khuất nhật nguyệt, nhìn về phía bọn họ thì sao không khiến người khác sợ hãi chứ?
Có thể nói, nếu như ba sinh linh này ra tay xóa bỏ toàn bộ bọn họ thì cũng chẳng hề có ai ra mặt giúp đỡ cả, ngay cả tổ tông trong tộc của bọn họ cũng chỉ có thể ngầm đồng ý.
"Chờ chút, còn ta nữa nè." Tào Vũ Sinh vẫy vẫy tay phía sau, bởi vì nơi đây chỉ còn lại mỗi mình hắn, ngay cả Kiến nhỏ màu vàng sớm đã đứng ở bên trên đầu vai của Thạch Hạo rồi.
Hắn tuy rằng rất mập thế nhưng động tác lại rất lin hoạt, vèo một cái đã bay lên con đường đầy chói lọi mà Thạch Hạo đang đi, tựa như là thỏ nhỏ đầy lanh lợi.
Đại lộ kim quang rộng rãi rút đi và âm thanh ầm ầm đi kèm, có thể thấy được, có rất nhiều phù văn đại đạo xuất hiện bao phủ lên trên người của ba huynh đệ Thạch tộc, khiến cho đạo cốt bên trong cơ thể của bọn họ vang lên ù ù.