Đời sau tội huyết, trong Đế quan mà cũng có người đề cập bàn luận về vấn đề này, lập tức khiến Thạch Hạo nheo mắt nhìn lại, xem ra sự tình không hề đơn giản, trước kia nơi đây cũng đã xảy ra chút 'chuyện xưa'!
"Dựa vào đâu nói chúng ta là đời sau tội huyết, con mắt của ông đã thấy được tổ tiên của chúng ta gây nên lỗi lầm?" Tần Hạo không phục, trẻ tuổi nóng tính.
"Có một số việc sớm đã có kết luận, huống chi nơi đây có rất nhiều người biết được, có một vài bộ tộc từng phạm sai lầm không thể tha thứ." Có người lạnh nhạt nói.
"Tội huyết một mạch, có gì hay ho mà nói chứ, rất nhiều người đều biết cả." Vương Trường Hà cười lạnh nói.
Mười vạn tinh binh của Vương gia tới đây, ngay cả năm con rồng cũng bị đẩy tới, sinh tồn trong hoàn cảnh ác liệt, có thể rất khó có thể toàn mạng trở về, cho nên hắn sẽ rất căm tức Thạch Hạo.
Tần Hạo giận dữ muốn tranh luận.
Thạch Hạo ngăn cản, nói: "Ngươi tranh cãi với ông ta làm gì chứ, ông ta vốn là tội nhân, đã phạm vào sai lầm lớn nên mới bị đầy tới Đế quan Biên Hoang này, cũng không biết dị khi bàn về chuyện của người khác."
Thạch Nghị rất hiếm khi mở lời, nói: "Cũng đúng, đã từng là tù nhân bị trục xuất tới đây, vốn là một tội nhân thật sự, đi lính nơi này thì có mặt mũi gì để chê trách người khác chứ?"
Sắc mặt của Vương Trường Hà lúc xanh lúc trắng đầy tức giận, rõ ràng là đang nhằm vào hắn, thật sự chẳng hề có chút tôn ti trật tự nào cả.
Hàn ý lạnh lẽo lan tỏa, hắn là một đại cao thủ, đã vượt qua Hư Đạo cảnh cho nên có thể áp chế xóa ba ba thiếu niên Thạch tộc có tiềm lực vô biên ngay tức khắc.
Thế nhưng hắn lại không dám, ít nhất là trong Đế thành này là như vậy, dưới mắt của nhiều người nếu như làm ra cử động khác người nào đó, đoán chừng sẽ có người đánh gục hắn chỉ với một đầu ngón tay!
Nhưng hắn lại không cam lòng, lạnh lùng nói: "Mấy tên tiểu bối, ăn nói linh tinh gì thế hả, nếu như các ngươi không tin thì có thể đi hỏi người khác, Thạch tộc có tội hay là không, mọi người ở Đế quan này đều biết!"
Tuy là đang hỏi vặn lại thế nhưng rõ ràng không phải là nghiền ép thẳng tay như hắn ao ước, hơn nữa lời nói của hắn có chút vô lực, việc này khiến trong lòng hắn càng thêm bất mãn hơn.
Thế nhưng, xung quanh vẫn còn rất nhiều người, có không ít người hùa theo và biểu thị tán thành.
"Thạch tộc từng làm hại Biên Hoang, phạm vào sai lầm lớn, đây là chuyện mà đại đa số người đều đồng ý, tuy rằng có một vài người không đồng ý thế nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì cả." Một Hoàng Kim cự nhân gật đầu nói.
"Chính xác, Thạch tộc từng rất mạnh mẽ, thế nhưng sai chính là sai, tội huyết đã trở thành vết tích lan tới hậu thế." Một đại nhân vật của gia tộc Kim Triển mở lời nói.
Như quái vật khổng lồ Kim gia này, một khi bọn họ mở lời thì phân lượng rất là nặng.
"Hừ, chỉ là đời sau tội huyết thôi mà, nếu mà là chúng ta thì đã sớm xóa bỏ, diệt sạch sẽ, miễn phiền lòng!" Đại nhân vật tới đón Lục Quan vương Ninh Xuyên lạnh lùng nói.
Người khác thì không nói làm gì thế nhưng người này vừa nói liền khiến Thạch Hạo tức giận, thần mang trong con ngươi lưu chuyển, bởi vì trước kia Lục Quan vương Ninh Xuyên luôn nhằm vào Thạch Hạo, là do người đứng sau lưng hắn xúi giục.
Người đứng sau hắn chắc chắn giữ vấn đề then chốt, có một nhóm thế lực liên minh lại hòng diệt trừ tội huyết nhất mạch, có một châu thuộc Ba ngàn đạo châu chuyên muôn giam cầm hậu duệ tội huyết.
Nghĩ tới những vấn đề này, trong lòng Thạch Hạo chợt sinh ra vẻ căm phẫn!
"Sao nào, người trẻ tuổi, ngươi còn sinh sát ý với ta nữa hả, nếu không phải đang ở Đế thành thì ta đã đánh gục ngươi ngay và luôn rồi." Người phía sau Ninh Xuyên lên tiếng, là một ông lão đã tu hành trong thời gian dài đằng đẵng, hiện tại thực lực khủng khiếp vô biên, là cấp đại cao thủ trong thành anyf.