Cọc gỗ to lớn, lớp vỏ khô héo, thân cây cháy đen, thi thoảng sẽ tản ra tia chớp bất hủ, hình ảnh này trông rất quen thuộc tựa như đã từng biết tới.
Một giây sau, Thạch Hạo ngây dại.
Liễu Thần!
Trong lòng hắn chợt hiện ra cái tên này, suy ngẫm trong nháy mắt, không hề có nguyên nhân nào khác, vừa mới nhìn liền nghĩ ngay tới người phong hoa tuyệt đại kia.
Nhưng, Liễu Thần vẫn còn tại nhân thế, lẽ ra còn sống mới đúng chứ không thể nào là một đoạn cây chết héo này được, những sợi rễ của nó vẫn còn cắm chặt trong đất đai.
Sau khi tĩnh tâm lại thì Thạch Hạo lắc lắc đầu.
"Tiền bối, còn có những lời đồn liên quan tới nó nữa không?" Thạch Hạo hỏi kỹ.
"Còn, nghe nói, nó là một vị Tiên vương, công tham tạo hóa, sức chiến đấu một thân vang dội cổ kim. Ở trong trận chiến tận thế ấy, nó từng một mình giết thẳng qua thế giới bờ bên kia, vào chín lần và ra chín lần, tắm rửa máu địch, tung hoành đất trời, chém giết tới mức Ma thần dị vực chỉ cần nghe thấy tiếng thôi cũng đã sợ vỡ mật."
Một vị kỳ nhân lớn tuổi nói như thế, đó là chiến tích của cây tiên thụ này, tuy rằng chỉ là lời đồn không thể nào kiểm chứng được, thế nhưng vẫn khiến người người chấn động không thôi.
Có thể vào dị vực chín lần và ra chín lần thì đây là sự nghịch thiên tới mức nào chứ, khiến cho những kẻ địch hung tàn nhất đều phải sợ hãi run rẩy.
"Đáng tiếc, ở thời đại đó, số lượng cường giả đỉnh cao nhất của hai giới không được cân bằng, Vô Chung chết đi, Luân Hồi bỏ mạng, vị Tế linh tổ này cũng chỉ có thể u ám héo tàn, khiến người người thương tiếc không thôi!"
Vào lúc đó, cửu Thiên thập Địa đã luân hãm thất thủ, hoàn toàn bị tiêu diệt, cây tiên thụ đó không cam lòng và trong cơn tuyệt vọng ấy, ở trong hoàn cảnh cả thế gian là địch đó đã giết thẳng vào trong dị vực, tiến hành cuộc chiến cuối cùng của nhân sinh. Sau giai đoạn xán lạn của tiền đồ thì chính là sự đen tối của vĩnh hằng, dùng cái chết để kết thúc!
Nó, có thể dự liệu kết quả của bản thân sẽ như vậy!
"Thật sự đã từ trần rồi ư?" Trích tiên mở lời, mắt lộ thần mang.
Trong lòng của tu sĩ trẻ tuổi nơi này chẳng hề yên tĩnh được, chuyện cũ của tiên hiền, kết thúc trong vẻ rực rỡ nhất, đang đỉnh hừng hực lại tuột dốc về hướng tử vong, làm người người buồn rầu, nỗi lòng chập trùng.
"Còn có người nói, đối với gốc tiên thụ đã trải qua ngàn kiếp nhưng bất diệt này, tử vong có thể không phải là điểm cuối, theo như nhân gian thì vẫn còn có một câu trả lời hợp lý khác. Khả năng nó đã chém lìa quá khứ, lưu lại tiên thể vô thượng của ngày xưa, cất giữ một hạt giống ở ngoại giới để bắt đầu lại từ đầu. Đồng thời, sẽ có một ngày nó tìm hiểu lại quá khứ, hoàn toàn nhớ tới chuyện xưa Tiên cổ, như thế nó sẽ trở lại, tái sinh niết bàn!" Dù cho là nhân vật thuộc cấp độ hóa thạch nhưng khi nhắc tới khốc tiên thụ này thì vẫn kích động không thôi.