Còn mấy ngày nữa là tới kỳ hạn một năm!
Khi đó, những tu sĩ trẻ tuổi muốn tới Biên Hoang để mài giũa bản thân sẽ phải lên đường.
Trong mấy ngày này, bầu không phí vô cùng ngột ngạt và căng thẳng, rất nhiều người tự hỏi lòng mình, rốt cuộc có nên đi hay không? Bởi vì việc này có quan hệ quá lớn.
Sau khi tiến vào khu chiến thổ đó thì ai cũng không biết được gì, nhất định sẽ cửu tử nhất sinh, mặc ngươi có tuyệt đại phong hoa hay kỳ tài ngút trời thì cũng có khả năng héo tàn trong chớp mắt, hóa thành một nắm cát vàng!
Đương nhiên, nếu như bách chiến bất tử thì sẽ có thể quật khởi, sẽ đạt được một ít tạo hóa nghịch thiên đã trường tồn từ tuyên cổ nơi Biên Hoang này!
Rất nhiều người bàng hoàng hoang mang, rốt cuộc nên đi hay là bỏ?
Thạch Hạo không hề nghĩ những về những vấn đề này, bởi vì hắn chắc chắn sẽ tới Biên Hoang, hiện giờ việc hắn muốn làm chính là tu hành, tăng thêm thực lực cho bản thân.
Trên ngọn núi lớn, sương mù mông lung tràn ngập, hắn ngồi xếp bằng bên trên bồ đoàn đã được một tháng thế nhưng vẫn chẳng hề nhúc nhích gì, trước sau đang tìm hiểu tiên kinh.
Trong người hắn, từng sợi hi quang lấp lánh, đó chính là những tiên khí đã phân giải và ăn sâu vào trong toàn thân, tựa như đã mọc rễ và từ từ sinh trưởng.
Đây là một biến hóa vô cùng đáng mừng, một hạt mầm đang đâm rễ, như vậy mới có thể từ từ phát triển, càng thêm phồn thịnh, trở nên mạnh mẽ.
Bên ngoài thân của Thạch Hạo có một vầng ánh sáng nhạt lưu động tựa như được mạ vàng, cũng giống như là kim thân bên trong các ngôi miếu thờ, đây chính là sự thể hiện trực tiếp nhất khi thể chất đang trở nên mạnh mẽ.
Vù!
Trong cơ thể của Thạch Hạo, đạo cốt vang rền dù cho người ngoài cũng có thể nghe thấy được, lúc này chùm sáng kinh người lan tỏa từ bên trong cơ thể ra ngoài.
Tiếp đó, tinh huyết cuộn chảy tựa như cột khói dựng thẳng, sinh cơ quá mức dồi dào. Thậm chí có thể thấy được sự lấp lánh của huyết dịch trong cơ thể hắn, tựa như là chất lỏng bằng kim loại đang chảy xuôi, vô cùng chói mắt.
"Huyết dịch như kim dịch*, được thay máu một lần, tiến hóa sâu ở cấp độ sinh mệnh!"
(*): Chất lỏng kim loại.
Mọi người không nghĩ rằng, vào thời khắc sống còn chuẩn bị rời đi mà Thạch Hạo lại có thành tựu như thế này, đây là một thu hoạch không hề nhỏ, như được lột xác vậy.
Thạch Hạo mở mắt, bất chợt hai chùm sáng tựa như lợi kiếm chém lìa hư không, vang lên boong boong.
Sau khi bình tĩnh lại thì huyết dịch trong cơ thể khôi phục màu đỏ tươi, óng ánh như cầu vòng đỏ, đây là một sự khắc họa chân thật nhất khi tiến vào một cấp độ sinh mệnh nào đó.
"Xây dựng căn cơ vững chắc, hi vọng có thể giúp ta lao vút lên trời cao, sớm một chút có thể phá tan đại cảnh giới này!" Thạch Hạo lẩm bẩm, việc này làm cho không ít người biến sắc, tốc độ tu hành của hắn quá chi là nhanh.
Tháng ngày rời đi rốt cuộc cũng đã tới, cần phải đưa ra lựa chọn cuối cùng.
Có thể lưu lại sẽ là lựa chọn sáng suốt nhất, dù sao sống sót mới là quan trọng.
Nhưng cái gọi là 'sống sót' kia cũng chỉ trong khoảng thời gian nhất định, nếu như Biên Hoang bị phá, bản thân không thể chịu đựng được sự mài giũa lẫn trưởng thành tới mức đủ cao ở trong đại loạn ấy thì cũng sẽ phải chết, không hề có ý nghĩa.