Khu tiên thổ này rất rộng lớn, dù cho có rất nhiều người trẻ tuổi tới đây thì vẫn đủ chỗ để mọi người chọn lựa linh sơn cùng bảo địa để tạo dựng đạo trường nhỏ cho riêng mình.
Nơi dày đặc tiên khí nhất chính là khu vực trung tâm, nơi đó có mười ngọn núi cao nhất và bất phàm nhất.
Bởi vì, tổ mạch được để lại từ Tiên cổ cũng chỉ có một đoạn ngắn, và vừa khéo lại chôn ngay ở bên dưới nơi ấy, sương mù tiên gia màu trắng tinh không ngừng tuôn chảy từ bên trong ra.
Tình cảnh này rất là kinh người, hiện tại bên trong vùng thế giới này thì cảnh tượng như thế này quả thật rất là hiếm thấy, ngang bằng với hoàn cảnh tu luyện của thời kỳ Tiên cổ.
Đời này sở dĩ không có Tiên, không ai có thể Trường Sinh cũng là do thiên địa thay đổi, hoàn cảnh càng ác liệt hơn, mất đi thổ nhưỡng để Chân Tiên sinh sôi.
"Đi, chúng ta phải nhanh chóng tới đó, nếu như chậm thì sẽ bị người khác đoạt mất đó!" Tào Vũ Sinh hô lớn.
Bởi vì, đoạn thời kỳ sau này thì tu sĩ trẻ tuổi tới từ các nơi ở cửu Thiên sẽ tu hành ở đây, được nghe những vị lão nhân này giảng kinh, nói chuyện về những sở trường cùng khuyết điểm của dị vực, sẽ cư trú ở đây một quãng thời gian dài cho nên cần phải lựa chọn một đạo tràng tốt nhất.
Tiểu Thiên vương của Tiên viện với thực lực đầy mạnh mẽ sớm đã chuyển động thân thể, hắn chạy về phía một ngọn núi thần, nơi ấy ngập tràn linh thảo, khí tím khắp nơi.
Vừa nhìn thấy người tới là hắn thì vài người trở nên kiêng dè, nói tóm lại cũng không ai dám tranh đấu với hắn cả.
"Xoẹt!"
Thạch Hạo di chuyển, nếu như phải tu hành ở đây thì tất nhiên hắn cũng sẽ không làm kẻ lập dị, sẽ tìm một nơi tốt nhất để tu luyện
Trung tâm khu vực này, bên trong mười ngọn núi lớn kia cũng hoàn toàn khác nhau, trong số đó có bốn ngọn bất phàm nhất, từ chân núi không ngừng tràn ra khí hỗn độn và kèm theo là những tiên vụ bao phủ lấy cả ngọn núi!
Có "nhánh cây" của tổ mạch chỉa thẳng vào trong những ngọn núi này!
Tổ mạch, xưa nay đều được cho rằng có sinh mệnh, có thể diễn sinh, có thể sinh chồi nảy lá, khúc tổ mạch không trọn vẹn này đã sinh trưởng tới vài ngọn núi này.
Động tác của Thạch Hạo cực kỳ nhanh, tuy rằng hành động sau thế nhưng lại leo lên một ngọn núi lớn trước, lập tức cả người được tiên khí bao quanh.
"Ngươi..." Có vài người không cam lòng, khi họ vọt tới phụ cận và thấy có người nhanh chân tới trước mình thì sinh ra ý nghĩ tranh giành.
Nhưng, sau khi Thạch Hạo xuất hiện thì những người này lại im lặng vội vàng rời đi.
Nếu như nói, những chiến tích ngày xưa của Thạch Hạo vẫn chưa thể nào thể hiện ra uy thế của hắn, vậy thì trận chiến ở biên cương Đại Xích Thiên kia đã hoàn toàn thay đổi, uy thế của hắn đã chấn động toàn bộ lòng người.