Vấn đề này rất nặng nề, nó dính tới đại xu thế trong tương lai, rất nhiều người nín thở nhìn về phía sườn núi lượn lờ khói tím cùng với vài ông lão đang ngồi bên trên để chờ họ giải đáp.
Trên vách đá, một ông lão ngồi xếp bằng trên bồ đoàn được tiên khí bao bọc chợt thở dài một tiếng, gió mát thổi vi vu lộ ra gương mặt già nua của mình, cùng với đó là đôi chút thất vọng.
Trong lòng của tu sĩ trẻ tuổi ở đây đều chìm xuống, đại thế vẫn đang tiếp tục, tương lai thật sự sẽ không có chút hi vọng nào ư?!
"Chính xác, dị vực mạnh là thế, vậy làm sao chiến thắng? Rất nhiều người đều cảm thấy, chúng ta cơ bản không hề có chút phần thắng nào, chỉ cần một vị Bất Hủ giết tới đây thì có thể chôn lấp toàn bộ chúng ta rồi."
Trên vách đá, ông lão kia cũng chẳng hề kiêng kỵ gì khi nói về vấn đề này, trực tiếp nói ngay điểm mấu chốt.
Hiện thực chính là như thế, dù cho có giới bích ngăn cản, có pháp tắc thiên địa bài xích thế nhưng cũng chỉ có thể chặn đứng nhất thời chứ không phải là cả đời, bởi vì khi đại càn khôn của dị vực giao thoa cùng với thế giới này thì lúc đó, pháp tắc của giới bích cũng khó có thể tạo thành tác dụng nữa.
"Ta biết, rất nhiều người đều rất bi quan, thậm chí là tuyệt vọng, không hề nhìn thấy được tia sáng rạng đông thắng lợi nào." Ông lão nói tới đoạn này thì hơi dừng lại một chút, tiếp đó là giọng nói nhấn mạnh, nói: "Thật sự không phải như thế, ta nói cho các ngươi biết, Biên Hoang có thể bảo vệ!"
Mọi người giật nảy cả mình, ai nấy cũng đều nhìn chằm chằm mấy ông lão trên vách đá ấy, một giới này còn có lá bài tẩy nào nữa, còn có hậu chiêu chuyển bại thành thắng ư?!
"Xin tiền bối hãy nói rõ!" Trích tiên mở lời, xin ông lão này nói ra sự thật.
Vị dị nhân này gật đầu, nói: "Thực ra, thế giới của chúng ta rất là thần bí, có rất nhiều di mê* không rõ ràng, ví như mấy cấm khu kia, trường tồn từ tuyên cổ, tồn tại từ thuở ban đầu kỷ nguyên Tiên cổ hoặc thậm chí là còn sớm hơn nữa, tới nay vẫn sừng sững như trước và chúng ta không thể nào đặt chân vào được. Đương nhiên, ta cũng không phải nói về bọn họ." Nói tới đây thì con mắt của hắn trở nên sâu thẳm rồi nhìn về phía cuối chân trời, tựa như muốn nhìn xuyên tới Biên Hoang, nói: "Ý của ta, nơi Biên Hoang vẫn còn có một tòa thành cũ nữa."
(*) Mê hoặc được lưu lại.
"Hả?" Tất cả mọi người đều kinh hãi và ngạc nhiên.
Chỉ có Thạch Hạo là lòng rộn ràng, trong nháy mắt chợt nghĩ tới điều gì đó.
"Một tòa thành cũ, tồn tại trong năm tháng dài đằng đẵng khó có thể tìm hiểu, nó nằm ở bên ngoài tòa thành Biên Hoang khổng lồ ấy, lơ lửng cùng nhân thế, mặc cho thời gian chuyển dời thì trước sau vẫn trấn áp nơi ấy." Ông lão nói tiếp.
Tất cả mọi người đều ngẩn ngơ, vài người trong số này từng nghe được, Biên Hoang còn có một tòa thành khổng lồ khác, nó to lớn vô biên, cao vút trong đại vũ trụ, tường thành được xây dựng từ các ngôi sao, được mệnh danh là cửa khẩu quan trọng nhất trong lịch sử!