Năm con rồng này đều là những đại nhân vật nhưng toàn bộ bị đánh gục dưới mặt đất, đây tựa như đang nói mớ giữa ban ngày, tất cả mọi người đều hóa đá.
Những người thuộc thế gia Trường Sinh khi thấy cảnh này đều im bặt, biết nói cái gì đây? Muốn nói với chính mình, đây không phải là sự thật? Nhưng chuyện tình lại ở ngay trước mặt.
"Rầm rầm!"
Tiếng vang lanh lảnh, năm vị lão binh chẳng chút vô tình, bọn họ tự mình ra tay thì ngay cả năm con rồng cũng không thể nào chịu nổi, da tróc thịt bong, xương cốt đứt rời.
Nếu như người ngoài dám động vào họ thì chắc chắn sẽ bị phản chấn tới nát bấy, chưa tiếp xúc thì ngược lại đã bị chấn thành sương máu rồi, dù cho năm con rồng đã bị phong ấn đạo hạnh thế nhưng thân thể cũng tự chủ hình thành nên tràng vực.
Nhưng hiện tại, bọn họ tựa như là cừu non, không cách nào ngăn cản được năm vị lão binh.
"Vong hồn của Tiên cổ, các ngươi vốn nên tiêu tán từ lâu, giờ lại còn dám nhục chúng ta!" Vương Ngũ là một người nóng tính, dưới tình huống như vầy vẫn không hề lùi bước trái lại còn gầm lớn.
Hắn tức tới mức run người, đây là một việc vô cùng nhục nhã đối với hắn, chưa bao giờ gặp phải sự uất ức nào như vầy, bị người khác đè sát xuống đất rồi giáng bạt tai vào miệng, thật sự là không thể nào tưởng tượng nổi.
Từ xưa tới nay, có vị đại nhân vật nào từng trải qua những chuyện này?
Lúc này, hắn ước ao có thể tự bạo thân thể để kết thúc đi loại sỉ nhục này, quá khó để tiếp nhận, không cách nào nhẫn nhịn được.
"Phụt!"
Một lão binh hạ thủ chưởng, giữa các ngón tay lấp lánh ánh đao chém bay đầu lâu, đồng thời duỗi tay điểm về mi tâm của hắn, đã động sát thủ.
"Dừng tay, đừng nên tổn thương tới tính mạng người này!" Vương Tứ hét lớn, hắn thật sự sợ hãi, hắn nhìn ra được, những lão binh này quá vô tình, biến thành con rối, mất đi tình cảm vốn có, chẳng hề có chút cảm giác gì đối với cái gọi là thế gia Trường Sinh.
"Các ông không phục à, còn dám ỷ thế h**p người nữa không?" Kiến nhỏ màu vàng kêu ầm lên.
Tất cả mọi người đều không còn gì để nói nữa, tiểu tổ tông này vẫn chưa muốn dừng tay à, lần này giày vò năm con rồng tới mức gần chết, về phía bọn họ thì đây còn khó chịu xấu hổ hơn cả bỏ mạng.
"Dừng tay đi." Đại trưởng lão lên tiếng, nói năm lão binh dừng tay.
"Cứ thả bọn họ rời đi như vậy, chẳng phải là đang nuôi hổ tạo loạn ạ?" Kiến nhỏ màu vàng không vừa lòng, năm con rồng này chẳng phải là kẻ tầm thường, tất sẽ báo thù.
"Bọn họ là cao thủ, thế gian này khó có đối thủ, người như thế không thể đối xử như vậy." Đại trưởng lão nói.
"Mạnh Thiên Chính, ông muốn hòa hoãn lại mối quan hệ này ư?!" Vương Tam gầm lên đầy tức giận.
"Ầm!"
Đại trưởng lão tung cước đá bay hắn ra sau, khung xương răng rắc vang vọng, mười mấy cây đã bị đá gãy, thương thế càng nặng hơn.
"Ông..." Vương Tam vừa kinh vừa sợ.
"Ta xin sự tha thứ, không muốn các ngươi phải chịu thêm tội, không phải là vì khiêm tốn, càng không phải là để các ngươi càng ngang ngược, Vương Trường Sinh đã không dạy dỗ được các ngươi thì ta cũng không ngại dành chút thời gian lên lớp cho các ngươi." Đại trưởng lão lạnh lùng nói.
"Vậy ông muốn làm gì?" Vương Tam nhìn hỏi.
"Lưu lại tính mạng, đày đi Biên Hoang giết địch!" Đại trưởng lão nói.