Năm con rồng đều bị bắt, đều bị hàng phục và ném vào bên trong Thư viện Thiên Thần, vết máu loang lổ thế nhưng khí hỗn độn vẫn vờn quanh, biểu lộ uy thế của bọn họ.
Xa xa, những người nhìn thấy cảnh này đều hoảng sợ, đó chính là năm con rồng, thế nhưng lại bị bắt!
Thần uy của bọn họ không gì sánh được, khi hợp lại cùng nhau đều có thể xới tung cửu Thiên!
Lúc này, không ai dám chê cười bọn họ, bởi vì khi nghĩ tới đối thủ của bọn họ là ai, chính là năm vị lão binh kia, là tiên dân bách chiến bất tử còn sót lại từ thời Tiên cổ.
Đại chiến tiên cổ tàn khốc tới dường nào, vạn tộc đều ra tay công kích dị vực, đánh tới mức trời long đất lở, quỷ khóc thần gào, thế giới tan vỡ. Dưới hoàn cảnh đó, toàn bộ cường giả đều chết trận, cao thủ các tộc đều héo tàn, thế nhưng năm vị lão binh này vẫn có thể kéo dài thân thể tàn tạ sống sót, bản thân chính là một kỳ tích rồi, đủ để chứng minh tất cả.
Chính vì như thế, khi năm con rồng chiến đấu đầy kịch liệt với năm vị lão binh này thì đã đủ chứng minh bản thân, không phải bọn họ không mạnh mẽ mà là gặp phải đối thủ quá ghê gớm!
Bởi vì, năm vị lão binh này giết tới hăng say, anh linh đã ngủ say trong cơ thể thức tỉnh, ý thức chiến đấu quay trở về, từng làn tiên vụ lan tràn, cả thế gian không thể sánh được!
"Nhãi con!" Đối mặt với sự chế nhạo của Kiến nhỏ thì Vương Đại lạnh lùng nói thế, tiếp đó là giơ tay muốn vỗ tới trước.
Nếu như bị đánh trúng thì dù cho có huyết thống Thiên Giác nghĩ cũng sẽ hóa thành thịt nát, chết oan chết uổng.
Ầm!
Phía sau, một thanh chiến mâu quất tới, nó được sử dụng như là côn, thân thể kim loại ngăm đen, sức mạnh nặng nề đánh thẳng lên trên lưng của Vương Đại khiến hắn phun máu phè phè, cả người bị đánh bay tít sang ngang.
Còn chưa chờ hắn rơi xuống đất thì chiến mâu của vị lão binh này đâm tới, phốc, đâm thủng thân thể của hắn, ghim chặt hắn trên mặt đất, máu tươi tung tóe, không thể động đậy được.
Đây chính là lão binh đã trải qua trận chiến Tiên cổ, mạnh mẽ và quyết đoán, ra tay đầy vô tình.
Vương Đại k** r*n, thân thể giãy giụa kịch liệt, không thể không nói hắn mạnh mẽ tới dị thường, dưới chiến mâu có thể g**t ch*t hồn phách của người khác thế nhưng vẫn có thể chịu đựng nỏi.
"Các ông còn muốn diệt Thư viện Thiên Thần nữa không?" Thạch Hạo nhìn mấy người này.
"Xoẹt!"
Vương Nhị ngẩn đầu nhìn hắn, trong đôi mắt b*n r* hai luồng ánh bạc, khí hỗn độn sôi trào, xuyên thủng thiên địa, bắn thẳng tới Thạch Hạo.
"Keeng!"
Một cây đại kích sáng như tuyết chặn đứng nơi ấy, đánh nát ánh bạc hỗn độn b*n r* từ đôi mắt của hắn!